Chương 10: Mật Thư Của Quỷ: Âm Mưu Lật Đổ Hắc Long Đã Đến Gần
schedule 11:44 - 12/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Hơi thở nặng nhọc của Lão Vương lấp đầy căn phòng máy chủ cũ kỹ. Mùi ẩm mốc và bụi bặm dường như không làm ông nao núng. Chiếc USB trong tay lạnh ngắt, nhưng trái tim ông lại bùng lên một ngọn lửa dữ dội. Khi những tiếng "bíp" cuối cùng kết thúc, màn hình máy tính bật sáng, hiện ra một tập tin âm thanh được mã hóa. Bàn tay gân guốc của Lão Vương thoăn thoắt di chuyển trên bàn phím, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng sắc bén. Chỉ vài giây, bức tường bảo mật sụp đổ. Giọng nói quen thuộc, lạnh lùng và đầy kiêu ngạo của Nguyễn Diễm Quỳnh vang lên, xuyên thấu không gian tĩnh mịch.
"Kế hoạch cuối cùng đã sẵn sàng. Buổi lễ đính hôn... đó sẽ là thời điểm hoàn hảo để thay đổi toàn bộ cục diện Hắc Long."
Kèm theo sau là một tràng cười khẩy, khô khốc, đầy vẻ chết chóc. Lão Vương nhắm mắt lại. Không còn nghi ngờ gì nữa. Con rắn độc này đã cắm sâu nanh vuốt vào trái tim Hắc Long, không chỉ muốn tiền bạc, quyền lực mà còn muốn hủy hoại cả một đế chế. Bên cạnh Diễm Quỳnh là một giọng nam khác, trầm thấp, âm hiểm, không khó để Lão Vương nhận ra đó là Nguyễn Quang Dũng, tổng giám đốc tài chính, kẻ mà ông đã hoài nghi bấy lâu. Chúng không chỉ cấu kết với tập đoàn đối thủ mà còn lên kế hoạch tận dụng chính buổi lễ trọng đại của gia tộc Lâm để giáng đòn chí mạng. Lão Vương đứng dậy, thân hình gầy gò đổ bóng dài trên nền đất ẩm ướt. Một tia sét của sự tức giận và thất vọng xẹt qua ánh mắt ông. Ông đã cho chúng quá nhiều cơ hội, nhưng bọn chúng lại chọn cách đạp đổ tất cả.
Ngày hôm sau, không khí tại Đại sảnh Kim Cương của Hắc Long Group ngập tràn sự xa hoa. Buổi lễ đính hôn của Lâm Gia Huy và Nguyễn Diễm Quỳnh được tổ chức lộng lẫy như một đám cưới hoàng gia. Hoa tươi nhập khẩu, đèn pha lê lấp lánh, tiếng nhạc du dương và hàng trăm khách mời là những gương mặt quyền lực nhất Thành phố Ánh Sáng. Diễm Quỳnh lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng tinh, nhưng ánh mắt cô ta lại sắc lạnh như một nữ vương đang chuẩn bị lên ngôi. Cô ta đứng cạnh Lâm Gia Huy, người trông có vẻ hốc hác hơn thường lệ, nụ cười trên môi gượng gạo. Lão Vương lặng lẽ quét dọn ở góc phòng, bộ quần áo lao công bạc màu lạc lõng giữa biển người sang trọng. Không ai thèm để ý đến ông, ngoại trừ Trần Minh An, người quản lý cấp trung luôn đối xử tử tế với ông. Minh An lén nhìn Lão Vương, trong lòng dấy lên một dự cảm bất an.
Diễm Quỳnh cầm lấy micro, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh. "Kính thưa quý vị, tôi rất vinh dự được đứng đây ngày hôm nay. Buổi lễ này không chỉ đánh dấu tình yêu của tôi và Gia Huy, mà còn là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới của Hắc Long Group. Tôi tin rằng với sự lãnh đạo của chúng tôi, Hắc Long sẽ vươn tầm cao mới, vượt xa những gì mà..."
Cô ta dừng lại, liếc nhìn Lâm Gia Huy, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý. "Vượt xa những gì đã từng. Tôi và Gia Huy sẽ công bố một dự án chiến lược quan trọng, một bước ngoặt lịch sử cho tập đoàn. Dự án này sẽ đưa Hắc Long trở thành đế chế duy nhất, không ai có thể cạnh tranh nổi."
Lâm Gia Huy đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng. Một dự cảm chẳng lành. Anh ta không nhớ Diễm Quỳnh đã từng nhắc đến việc công bố dự án này vào hôm nay. Ánh mắt Diễm Quỳnh lóe lên sự tàn nhẫn khi cô ta nhìn về phía hàng ghế đầu, nơi những cổ đông lớn tuổi đang ngồi, một số người trong số đó là những kẻ đã cấu kết với cô ta. Lão Vương, đứng ở góc khuất, hờ hững cầm cây chổi, nhưng đôi mắt ông đã khóa chặt vào Diễm Quỳnh. Đó là lúc. Đúng như dự đoán.
"Và để minh chứng cho tầm nhìn này," Diễm Quỳnh tiếp tục, giọng nói đầy quyền uy. "Tôi xin được giới thiệu với quý vị, Tổng giám đốc Nguyễn Quang Dũng, người sẽ cùng tôi và Gia Huy điều hành Hắc Long trong kỷ nguyên mới."
Quang Dũng, với nụ cười tự mãn, bước lên bục. Hàng loạt camera chớp lia lịa. Các khách mời xì xào bàn tán. Đây rõ ràng là một cuộc thanh trừng ngầm, một sự chiếm quyền trắng trợn. Lâm Gia Huy tái mặt, quay sang nhìn Diễm Quỳnh. "Em đang làm gì vậy?" Anh ta thì thầm, giọng run rẩy. Diễm Quỳnh không thèm liếc anh ta. Cùng lúc đó, một nhóm vệ sĩ mặc vest đen xông vào, bắt đầu khống chế một số giám đốc trung thành với Lâm Phong.
Đúng vào khoảnh khắc hỗn loạn đó, một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm vang lên, đủ sức át cả tiếng nhạc và tiếng xì xào: "Dừng lại!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía góc phòng, nơi Lão Vương đang đứng. Diễm Quỳnh nhíu mày. "Lão Vương? Ai cho phép một lão lao công bẩn thỉu lên tiếng ở đây? Bảo vệ! Lôi hắn ra ngoài!"
Hai vệ sĩ cao lớn tiến về phía Lão Vương. Nhưng Lão Vương không lùi bước. Ông từ từ tháo chiếc mũ lưỡi trai cũ kỹ, để lộ mái tóc đã điểm bạc nhưng được cắt tỉa gọn gàng. Ông gỡ chiếc khẩu trang che mặt, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Diễm Quỳnh. Khuôn mặt nhăn nheo của ông dần giãn ra, thay vào đó là thần thái uy nghiêm, lạnh lùng, đầy quyền lực của một đế vương. Cả đại sảnh im phăng phắc. Không khí như đông đặc lại.
"Ngươi... Ngươi là ai?" Diễm Quỳnh lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch. Cô ta không thể tin vào mắt mình. Đó không phải là Lão Vương, lão già câm điếc mà cô ta đã khinh miệt bấy lâu.
"Ta... là người đã kiến tạo nên Hắc Long này," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói không còn vẻ yếu ớt mà đầy sức nặng. "Và ta cũng là người sẽ tiễn lũ chuột bọ như các ngươi ra khỏi đây."
Nguyễn Quang Dũng cứng đờ người, mồ hôi chảy ròng ròng. Hắn nhận ra ánh mắt đó, ánh mắt của Lâm Phong huyền thoại. Vô số tiếng hô hoán, kinh ngạc vang lên. "Chủ tịch Lâm Phong!" "Ông ấy còn sống!"
Lâm Phong bước lên bục, mỗi bước chân của ông đều khiến sàn nhà như rung chuyển. Ông rút chiếc USB từ túi áo lao công cũ kỹ. "Ta đã giả dạng một lão lao công câm điếc, chứng kiến sự thối nát từ bên trong, nghe mọi lời khinh miệt, nhìn thấy mọi âm mưu." Ông đưa USB cho Trần Minh An. "Minh An, hãy cho mọi người nghe thứ mà lũ chuột này đã bàn bạc trong bóng tối."
Minh An, dù đang run rẩy vì sốc, nhưng nhanh chóng cắm USB vào máy chiếu. Giọng nói của Diễm Quỳnh và Quang Dũng vang vọng, từng lời, từng chữ rõ mồn một. Từ kế hoạch chiếm đoạt cổ phần, thao túng dự án, đến việc loại bỏ những người trung thành và biến Lâm Gia Huy thành một con rối. Tiếng cười lạnh lẽo của Diễm Quỳnh cuối cùng như một bản án tử hình. Diễm Quỳnh đổ sụp xuống, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. Tất cả vẻ kiêu hãnh, sắc sảo bỗng tan biến, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột cùng. Lâm Gia Huy ngã quỵ, anh ta nhìn cha mình với ánh mắt đầy hối hận và sợ hãi. Anh ta đã bị mù quáng, bị lợi dụng bởi chính người phụ nữ anh ta sắp cưới.
"Nguyễn Diễm Quỳnh, Nguyễn Quang Dũng, các ngươi đã quên mất," Lâm Phong nói, giọng ông trầm ấm nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. "Quyền lực thật sự không nằm ở những bộ vest đắt tiền hay chức danh hoa mỹ, mà nằm ở trí tuệ, ở lòng người, và ở sự chân chính. Các ngươi đã khinh thường ta, khinh thường những người yếu thế, và giờ đây, các ngươi sẽ phải trả giá."
Lâm Phong vẫy tay. Lực lượng an ninh mặc đồng phục chính thức của Hắc Long, tinh nhuệ và bí mật do chính ông huấn luyện, ập vào. Chúng nhanh chóng khống chế Quang Dũng và những giám đốc đồng lõa. Diễm Quỳnh bị hai người phụ nữ mặc vest đen áp giải, cô ta giãy giụa nhưng vô ích. Vẻ mặt cô ta biến dạng vì tức giận và tủi nhục, đôi mắt tràn ngập sự căm hờn nhưng cũng chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng. Cô ta đã mất tất cả, địa vị, danh tiếng và cả tương lai. Ánh mắt Lâm Phong lướt qua Lâm Gia Huy. "Con đã để ta thất vọng. Nhưng đây là bài học đắt giá nhất đời con. Hãy học cách đứng dậy bằng chính đôi chân mình, không phải bằng sự mù quáng hay dựa dẫm."
Ông quay sang Minh An, đặt tay lên vai cậu. "Minh An, con đã chứng minh được phẩm chất của mình. Hắc Long cần những người như con, có tài, có tâm và có đạo đức. Ta tin tưởng con sẽ là người kế nhiệm xứng đáng, cùng ta xây dựng lại một Hắc Long vững mạnh."
Tiếng vỗ tay vang dội khắp đại sảnh, không phải tiếng vỗ tay xu nịnh, mà là tiếng vỗ tay của sự kính phục và niềm hy vọng. Lâm Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, Thành phố Ánh Sáng vẫn rực rỡ dưới nắng chiều. Ông đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Hắc Long đã được thanh lọc. Cái giá của sự kiêu ngạo, tham lam đã được trả. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải với âm mưu và giả dối, mà với sự chân thật và công bằng.