Đọc Tiểu Thuyết

Chương 2: Vòng Vây Truyền Thống

schedule 20:51 - 10/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Ánh đèn rực rỡ chiếu sáng khắp căn biệt thự hoành tráng, nơi mà bữa tiệc lớn nhất mùa thu diễn ra. Minh Anh đứng giữa không gian xa hoa, quang cảnh lấp lánh như một giấc mơ, nhưng tâm hồn cô lại trĩu nặng những lo âu. Cô không thể quên ánh mắt khinh thường của bà Hương, mẹ chồng, khi bà chất vấn về những truyền thống mà cô, một cô gái từ miền Nam, dường như không hề biết đến.

Bà Hương bước đến gần, gương mặt gày guộc nhưng full sức mạnh. Giọng nói của bà như một lưỡi dao sắc bén, đâm sâu vào lòng tự trọng của Minh Anh.

Bà Hương: "Cô biết gì về cách giao tiếp với khách? Hay chỉ biết khoe mẽ những bộ váy lấp lánh bên ngoài?"

Minh Anh cảm thấy đỏ mặt, nhưng cô không muốn thua kém. Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ vững lòng tự trọng. Cô bước đến gần bàn tiệc, nơi những món ăn đặc sản miền Bắc xếp hàng chờ đón. Những mâm bánh cuốn, phở, và chè bưởi đều là những món ăn mà cô chỉ từng thấy qua hình ảnh. Cô muốn thể hiện bản thân theo cách mà bà Hương mong đợi, nhưng cái giá cho sự chấp nhận đó khiến cô cảm thấy như đang ở trên một sân khấu không công bằng.

Minh Anh: "Tôi có thể giúp..."

Bà Hương cắt ngang, giọng điệu không khoan nhượng:

Bà Hương: "Không cần. Cô chỉ cần đứng đó, làm đẹp cho cái gia đình này thôi. Đừng làm hỏng mọi thứ."

Hơi thở của Minh Anh thoáng gấp gáp, nhưng cô không để sự chịu đựng chạm đến sự kiêu hãnh của mình. Cô đã quyết tâm không làm người phụ nữ yếu đuối trong mắt bà. Cô quyết định, nếu phải chơi trò chơi này, cô sẽ chơi với tất cả sức mạnh của mình.

Những vị khách trong bữa tiệc tán chuyện ríu rít, họ ăn mừng những niềm vui và thành công. Nhưng ở sâu trong lòng cô, cảm giác bất an vẫn vây bám. Cô nhìn xung quanh, tìm kiếm một ánh mắt đồng cảm, nhưng tất cả chỉ là những nụ cười giả tạo, những bộ mặt mà cô chưa bao giờ thấy quen thuộc.

Bà Hương không ngừng quan sát cô từ xa, như một con diều hâu sục sạo trên bầu trời. Cô có thể cảm nhận rõ ràng áp lực từ ánh mắt đó, như một lời đe dọa ngầm. Cứ từng phút trôi qua, sự hoài nghi về bản thân và sự khinh miệt từ mẹ chồng khiến cô cảm thấy như mình đang đứng giữa trận địa.

Cuối cùng, khi bữa tiệc đã vào guồng, một người đàn ông bất ngờ xuất hiện. Đó là chú Hùng, một người bạn cũ của chồng cô. Anh ta có ngoại hình chín chắn, nhưng ánh mắt lại lấp lánh một điều gì đó bí ẩn. Anh hướng về phía Minh Anh, một nụ cười chìm trong bóng tối của mảnh đời cô.

Chú Hùng: "Cô có biết không, bà Hương rất khắt khe với những người phụ nữ trong gia đình. Nhưng tôi nghĩ cô có thể làm tốt hơn..."

Minh Anh vừa nghe vừa quan sát cẩn thận, cảm giác như có một cái gì đó mà chú Hùng không hề nói ra. Nhưng sự quan tâm của anh ta lại khiến cô bối rối, như một ánh đèn mờ nhạt giữa đêm đen.

Và rồi, đột nhiên, giữa không gian trang trọng, tiếng chuông điện thoại của Minh Anh vang lên. Cô tái mặt khi nhìn thấy tên người gọi, nỗi khủng hoảng dâng cao. Đứng giữa những bữa tiệc thịnh soạn, cô như bị kẹt giữa hai thế giới, một thế giới kiêu hãnh và một thế giới bí ẩn.

Nhưng chưa kịp mở điện thoại, một thứ gì đó lồ lộ ngay sau lưng cô, một bóng hình quen thuộc, lướt qua như gió. Minh Anh quay lại, tim cô như ngừng đập khi nhận ra đó là...

arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward