Đọc Tiểu Thuyết

Chương 2: Bí mật của Lâm Khải

schedule 16:26 - 11/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Khải đứng lặng lẽ giữa dòng người hối hả, âm thanh của cuộc sống hàng ngày vang vọng xung quanh, nhưng tâm trí của anh lại quay cuồng trong những ký ức mà anh muốn chôn vùi. Mối liên hệ giữa quá khứ và hiện tại đang đè nặng lên lòng anh như một chiếc bóng nặng trĩu. Hôm nay, anh đã gặp lại Hưng, người bạn cũ mà anh đã quyết tâm quên lãng. Hưng đi qua, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt tinh quái, như thể anh ta mang theo cả một quá khứ mà Khải không thể tránh khỏi.

"Khải! Lâu ngày không gặp!" Hưng phấn khích, giọng nói của anh ta như chất liệu gây nghiện, khiến Khải không thể quay lưng đi. Anh đứng đó, khuôn mặt cứng đờ, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh sự hoang mang.

"Cậu... cậu đang làm gì ở đây?" Khải hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng những nhịp tim đập loạn xạ của anh lại phản bội. Anh không thể để Hưng biết rằng gặp lại anh ta là một cơn ác mộng trong cuộc sống mà anh đã xây dựng từ những viên gạch bí mật.

"Mình sống ở đây nè, mới dọn đến thôi!" Hưng cười lớn, đôi mắt lấp lánh. Nhưng Khải nhìn thấy cái gì đó ẩn sâu trong ánh mắt ấy, như thể Hưng đang giấu diếm một bí mật lớn hơn cả những gì mà Khải từng giấu. Anh nhận ra rằng khoảng cách giữa họ không chỉ là không gian, mà còn là những bí mật đã từng chia rẽ.

"Cậu có nhớ những ngày tháng chúng ta cùng nhau trải qua không?" Hưng tiếp tục, không để Khải có cơ hội phản ứng. "Những lần đén quán café đầu ngõ, rồi đua xe vào ban đêm? Cảm giác tự do, không gì có thể ngăn cản được." Giọng nói của Hưng như tấm gương phản chiếu lại một Khải vô tư, còn sống động như ngày nào.

Khải cảm thấy một cơn gió lạnh chạy dọc sống lưng. "Bí mật..." anh lầm bầm trong tâm trí. Rõ ràng, Hưng không chỉ muốn ôn lại kỷ niệm, mà còn đang tìm kiếm điều gì đó ẩn ý hơn. Dù đã nỗ lực quên đi quá khứ, nhưng nó vẫn in đậm trong từng suy nghĩ của anh.

"Cậu không nhớ sao?" Hưng hỏi lại, và ánh mắt của anh ta sáng rực rỡ như lửa. "Không chỉ là kỷ niệm, mà còn là... một khoảng tối mà chúng ta nên thảo luận."

Mồ hôi bắt đầu chảy xuống lưng Khải. Anh biết mình nên rời khỏi cuộc nói chuyện này, nhưng đôi chân của anh như bị đóng băng lại. ""Hưng, mình không muốn nhắc lại chuyện đó nữa." Khải đáp, giọng nói có phần lạnh lùng hơn dự kiến. Nhưng bên trong anh, nỗi lo sợ đang dâng lên từng giây.

"Sao lại không? Nếu không, có thể ngày nào đó, nó sẽ đến tìm cậu," Hưng thì thầm, từng từ của anh ta như những con dao nhỏ cắt dần vào da thịt của Khải. Anh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, như thể nó đang cố gắng phá vỡ bức tường ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại.

"Mình đã có một cuộc sống mới, Hưng. Mình không cần phải sống dưới cái bóng của ai khác nữa," Khải nói, trong khi lòng anh quặn thắt. Anh tự hỏi liệu Hưng có thực sự hiểu điều này hay không.

"Nhưng cậu không thể trốn chạy mãi được," Hưng tiếp tục, giọng điệu như thể đang cố gắng xô đổ những bức tường mà Khải đã xây dựng. "Bí mật là một con quái vật, một khi đã được tự do, nó sẽ khiến cậu phải trả giá." Ánh mắt Hưng chạm vào Khải, và anh có cảm giác như tất cả những gì anh từng cất giấu bỗng chốc bùng nổ.

Cảm giác sợ hãi và tội lỗi trào dâng trong lòng Khải khi Hưng nắm lấy tay anh, giữ chặt như thể muốn truyền đạt một thông điệp không lời. "Những người xung quanh đang nhìn cậu. Họ sẽ biết mọi thứ." Hưng thì thầm, và Khải cảm thấy như có hàng triệu ánh mắt đang dán chặt vào mình.

Và rồi, khi Khải bắt đầu lùi lại, một giọng nói vang lên từ phía sau. "Khải, cậu định trốn chạy đến bao giờ nữa?" Một người đàn ông lạ mặt bước ra từ đám đông, ánh mắt lạnh lùng như thép, và Khải nhận ra một điều khủng khiếp mà Hưng đã cảnh báo: bí mật của anh đã không còn được chôn vùi nữa.

Dòng người xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng, và Khải nhận ra rằng họ đã trở thành nhân chứng cho một cuộc chiến không thể trốn tránh.

Khải chỉ còn một lựa chọn: Đối mặt hay bỏ chạy. Nhưng chạy trốn không bao giờ là một câu trả lời... và cuộc sống của anh sẽ không bao giờ như trước nữa.

arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward