Đọc Tiểu Thuyết

Chương 2: Nữ Hoàng Độc Ác: Cái Chớp Mắt Đầu Tiên Của Con Dâu Tương Lai

schedule 11:41 - 12/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Tiếng giày cao gót nện nhịp nhàng trên nền đá cẩm thạch, vang vọng khắp hành lang tầng hai mươi mốt của Tập đoàn Hắc Long. Đó là thứ âm thanh quen thuộc, báo hiệu sự xuất hiện của Nguyễn Diễm Quỳnh, nữ giám đốc cấp cao phụ trách chiến lược thị trường, kiêm vị hôn thê của thiếu gia Lâm Gia Huy. Mỗi bước chân của cô ta đều như thể tuyên bố quyền lực, một sự tự tin ngạo nghễ đến mức gần như vô lý, khiến bất kỳ ai cũng phải ngước nhìn. Cô ta không chỉ là một giám đốc; cô ta là hiện thân của sự tinh hoa, của tiền bạc, của quyền lực mà Hắc Long Group muốn phô trương ra thế giới.

Hôm nay, Diễm Quỳnh khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích của nhà thiết kế danh tiếng, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ sang trọng khó tả. Vòng cổ kim cương lấp lánh trên làn da trắng ngần, đôi tai đeo khuyên tai Sapphire rực rỡ, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon dài kiêu hãnh. Gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng, không một tì vết, đôi môi đỏ mọng khẽ mím chặt, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua đám nhân viên đang cúi đầu chào hỏi. Không một nụ cười, không một cái gật đầu. Chỉ có sự lạnh lùng đến mức đóng băng, đủ để khiến mọi người xung quanh cảm nhận rõ rệt khoảng cách vô hình giữa họ và cô ta.

A Vietnamese woman, early 30s, wearing a luxurious emerald green designer dress and diamond necklace. Her hair is elegantly tied up, and her expression is cold and arrogant as she walks through a modern office corridor, looking down at subservient employees.

Diễm Quỳnh không quan tâm đến những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời xì xào thán phục. Cô ta chỉ quan tâm đến mục tiêu của mình, đến quyền lực đang nằm trong tầm tay. Bước đi dứt khoát, sải chân dài, cô ta băng qua hành lang như một nữ hoàng đang đi trên thảm đỏ. Phía trước, Lão Vương đang lầm lũi đẩy chiếc xe lau nhà, cúi gằm mặt xuống sàn. Ông ta, trong bộ quần áo lao công bạc màu, cũ kỹ, gần như hòa mình vào bức tường xám xịt, một cái bóng vô hình trong đế chế tráng lệ này. Diễm Quỳnh thậm chí không thèm liếc mắt tới, coi thường sự tồn tại của ông ta như một cục bụi bẩn trên đường.

Sự việc xảy ra quá nhanh. Một cú va chạm nhẹ, do Diễm Quỳnh bước quá nhanh và Lão Vương quá lầm lũi. Chiếc xe lau nhà bị đẩy lệch, chiếc xô nước đầy ắp chao đảo, rồi đổ ụp xuống. Nước bẩn bắn tung tóe. Một dòng nước màu xám đen văng thẳng vào mép váy dạ hội màu xanh ngọc bích của Diễm Quỳnh, để lại một vệt loang lổ ghê tởm trên nền vải lụa đắt tiền. Tiếng giày cao gót dừng phắt lại. Cả hành lang chợt lặng phắc, như thể thời gian ngừng trôi. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Diễm Quỳnh, chờ đợi cơn bão. Lão Vương, vẫn cúi gằm mặt, hơi run rẩy, chiếc giẻ lau trên tay rơi xuống đất.

Khuôn mặt Nguyễn Diễm Quỳnh lập tức biến sắc. Đôi mắt sắc như dao cau nheo lại, lộ rõ vẻ kinh tởm và giận dữ tột cùng. Môi cô ta mím chặt đến trắng bệch, biểu cảm như thể vừa giẫm phải một thứ ghê tởm nhất trên đời. Cô ta nhìn xuống vệt nước bẩn trên chiếc váy hàng hiệu, rồi lại ngước nhìn Lão Vương, ánh mắt đầy khinh miệt, như nhìn một con sâu bọ đang bò dưới chân mình. Cái nhìn đó không phải là sự tức giận thông thường, mà là một sự căm ghét bản năng, một sự phán xét tột độ dành cho những kẻ hạ đẳng dám làm vấy bẩn thế giới của cô ta.

Mọi người nín thở. Diễm Quỳnh hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng, cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ đang bốc lên. Giọng nói của cô ta vang lên, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao, xuyên thẳng vào tâm can Lão Vương và cả những người chứng kiến. "Thứ hạ đẳng! Ngươi có mắt không? Mù hay sao mà không thấy đường? Hay ngươi cố tình muốn làm bẩn ta, muốn thu hút sự chú ý rẻ mạt của ngươi?"

Lão Vương vẫn cúi gằm mặt, thân hình già nua khẽ run lên. Ông ta không nói một lời. Sự câm lặng của ông ta càng khiến Diễm Quỳnh thêm tức tối. Cô ta tiến lại gần hơn, mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi thuốc tẩy và nước bẩn, tạo nên một sự tương phản ghê tởm. "Ngươi nghĩ cái bộ dạng dơ bẩn của ngươi có thể chạm vào ta sao? Bẩn thỉu! Đồ vô dụng! Ngươi nên biết ơn vì ta không yêu cầu sa thải ngươi ngay lập tức đấy!"

Cô ta nhếch mép khinh bỉ, ánh mắt lướt qua Lão Vương từ đầu đến chân, rồi dừng lại ở đôi giày bata sờn rách của ông ta. "Nhìn cái thứ rách nát này đi. Ngươi xứng đáng ở đây sao? Mau cút đi! Cút ngay trước khi ta khiến ngươi phải hối hận vì đã tồn tại! Cút khỏi tầm mắt của ta!" Diễm Quỳnh gằn giọng, từng lời nói như roi quất vào mặt ông lão. Những nhân viên xung quanh im thin thít, không ai dám lên tiếng. Một vài người tỏ vẻ thông cảm, nhưng không ai dám hành động. Ai cũng biết, đắc tội với Nguyễn Diễm Quỳnh đồng nghĩa với việc tự đào mồ chôn mình ở Hắc Long Group.

Lão Vương không nói gì, chỉ lầm lũi cúi người, vươn tay run rẩy nhặt chiếc giẻ lau. Ông ta chậm rãi lau vệt nước bẩn trên sàn nhà, động tác chậm chạp, khép nép. Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi ánh mắt ông ta lướt qua vệt nước bẩn trên chiếc váy của Diễm Quỳnh, một tia sáng sắc lạnh chợt lóe lên trong đôi mắt mờ đục. Tia sáng đó chỉ tồn tại trong tích tắc, đủ để không ai kịp nhận ra, nhưng nó ẩn chứa một sự lạnh lùng đến rợn người, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.

Diễm Quỳnh, không hề nhận ra sự thay đổi tinh vi đó, vẫn tiếp tục lườm nguýt. Cô ta phẩy tay ra hiệu cho hai cô thư ký đang đứng gần đó. "Còn đứng đó làm gì? Mau gọi phòng hành chính đến xử lý cái loại này! Và nhớ, đặt mua một bộ váy mới ngay lập tức. Ta không thể để cái thứ dơ bẩn này ám vào mình được."

Cô ta quay lưng bước đi, tiếng giày cao gót lại vang lên, dứt khoát và xa cách. Lão Vương vẫn quỳ dưới sàn, lầm lũi lau dọn. Nhưng trong tâm trí ông lão, lời nói "Thứ hạ đẳng! Ngươi có mắt không? Mau cút đi trước khi ta khiến ngươi phải hối hận vì đã tồn tại!" cứ văng vẳng. Một ý nghĩ lạnh lùng chợt nảy sinh, rõ ràng như hình ảnh chiếc váy bị vấy bẩn: Nguyễn Diễm Quỳnh, cô con dâu tương lai đầy kiêu ngạo này, sẽ là mục tiêu đầu tiên của ông. Ông sẽ khiến cô ta phải hối hận. Hối hận vì từng tồn tại. Hối hận vì từng coi thường ông. Hối hận vì từng dám vấy bẩn đế chế mà ông đã xây dựng bằng cả máu và nước mắt. Và cái giá phải trả sẽ không chỉ là một chiếc váy hay một lời xin lỗi suông. Cái giá sẽ là tất cả những gì cô ta đang sở hữu, tất cả những gì cô ta đang kiêu hãnh.

chat_bubble Bình luận đoạn này

"Trích dẫn đoạn văn đang được chọn..."
arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward