Chương 2: Tiếng Gọi Của Quỷ Vương: Lời Mời Không Thể Khước Từ
schedule 20:46 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Tiếng ly thủy tinh va vào nhau chan chát, vang vọng khắp sảnh tiệc lộng lẫy nhất Thành phố Ngàn Gương, nhưng trong tai Nguyễn Thanh Ngọc, đó là âm thanh của những sợi xiềng xích đang siết chặt lấy cổ tay cô. Cô đứng giữa đám đông thượng lưu, nụ cười gượng gạo dán chặt trên môi, đôi mắt dõi theo ba mình đang ra sức bắt chuyện với một gã béo phì, tóc hói mà ông gọi là "đối tác tiềm năng". Mùi nước hoa đắt tiền hòa lẫn khói thuốc lá từ những điếu xì gà thủ công khiến cô nghẹt thở. Ba cô không ngừng nhắc nhở, "Cơ hội này có thể cứu vãn tất cả, Ngọc. Con phải biết nắm lấy." Cứu vãn cái gì? Cái gia đình từng sụp đổ dưới đống nợ nần, hay cái "mặt tiền" giả dối mà họ đang cố gắng dựng lại?
Một bóng hình cao lớn, quen thuộc nhưng xa lạ, lướt qua đám người đang cười nói ồn ào. Nguyễn Thanh Ngọc chợt cứng đờ. Tim cô đập thình thịch, không phải vì xúc động, mà là vì nỗi sợ hãi kinh hoàng. Phan Gia Minh. Người đàn ông mà cô từng yêu, từng căm hận, và giờ đây, anh ta chính là cơn ác mộng sống lại, sừng sững trước mặt cô. Hắn ta đứng đó, cao ngạo như một tượng đài bằng tiền, trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, đồng hồ phiên bản giới hạn lấp lánh trên cổ tay. Ánh mắt sắc lạnh như dao găm khẽ lướt qua cô, rồi dừng lại đầy thâm ý, kèm theo một nụ cười nhếch mép mà Ngọc biết rõ: nụ cười của kẻ săn mồi. Hắn không thay đổi, vẫn là Phan Gia Minh của năm xưa, chỉ có điều, giờ đây quyền lực và sự chiếm hữu toát ra từ hắn còn đáng sợ hơn gấp vạn lần.
Gia Minh chậm rãi tiến đến, bàn tay hắn đặt nhẹ lên eo cô, kéo cô sát vào người hắn một cách táo bạo, phớt lờ ánh mắt dò xét của những người xung quanh. Hắn cúi xuống, giọng nói trầm ấm nhưng lại lạnh như băng thì thầm vào tai cô, đủ để chỉ mình cô nghe thấy. "Thanh Ngọc, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại. Em vẫn đẹp như ngày nào, nhưng có vẻ gầy đi chút. Sống với người không môn đăng hộ đối, chắc vất vả lắm?"
Máu trong người Ngọc như đông cứng lại. Hắn biết. Hắn biết về Lâm. Hắn đã điều tra. Cái cảm giác bị phơi bày, bị coi thường khiến cô run rẩy. Cô cố gỡ tay hắn ra, nhưng vòng tay Gia Minh siết chặt hơn, như muốn khắc ghi chủ quyền. "Phan Gia Minh, anh đang làm gì vậy?" Cô nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
Hắn không trả lời, chỉ nhếch mép cười, sau đó kéo cô ra một góc khuất hơn, tránh xa những ánh mắt tò mò. Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, không che giấu sự thèm muốn và quyền lực trong đôi mắt ấy. "Anh biết, em vẫn khao khát cuộc sống này, Thanh Ngọc. Cuộc sống mà em đã từng có, và đã mất đi. Anh có thể trao lại cho em tất cả, thậm chí còn hơn thế nữa." Hắn dừng lại, nhìn cô chằm chằm như muốn xuyên thấu tâm can. "Hôn nhân sắp đặt. Lợi ích đôi bên. Đó là cách duy nhất để em không bao giờ phải quay lại vũng bùn nghèo hèn đó nữa."
Ngọc rụt người lại. Hắn chạm đúng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của cô. Nỗi ám ảnh về những ngày tháng gia đình phá sản, bị họ hàng xa lánh, bị bạn bè thượng lưu quay lưng, khinh miệt. Nỗi sợ hãi khi phải sống trong căn nhà trọ ọp ẹp, nhìn mẹ khóc thầm mỗi đêm. Nỗi sợ đó là con rắn độc quấn chặt lấy trái tim cô, bóp nghẹt mọi lý trí, mọi cảm xúc chân thật mà Lâm đã khó khăn lắm mới chữa lành.
Gia Minh như đọc được suy nghĩ của cô, hắn tiếp tục gieo rắc độc dược. "Tình yêu. Đạo đức. Những thứ đó chỉ là lời nói suông. Em đã từng trải qua rồi, đúng không? Tình yêu có nuôi sống em được không? Tình yêu có mang lại cho em địa vị mà em hằng khao khát không? Hay nó chỉ khiến em lạc lối trong ảo mộng rồi lại đau đớn khi thực tại vỗ mặt?" Hắn khinh miệt nói, ánh mắt lướt qua chiếc nhẫn bạc giản dị trên ngón tay áp út của cô, nơi Lâm đã từng đặt vào đó biết bao hy vọng. "Một chiếc nhẫn bạc? Với em, nó có ý nghĩa gì chứ? Nó không thể xây nên một đế chế, không thể bảo vệ em khỏi những giông bão của cuộc đời. Chỉ có tiền, chỉ có quyền lực, mới là chiếc áo giáp vững chắc nhất."
Chiếc nhẫn bạc, biểu tượng cho lời hứa về một mái ấm đơn sơ, hạnh phúc mà Lâm đã vẽ ra, giờ đây chợt trở nên lố bịch, nhỏ bé đến đáng thương khi đặt cạnh ánh hào quang rực rỡ từ Gia Minh. Cái "đế chế" mà Gia Minh nhắc đến, nó lấp lánh, nó mời gọi, nó hứa hẹn một tương lai không bao giờ phải lo sợ, không bao giờ phải quỵ lụy. Áp lực từ gia đình, từ ánh mắt kỳ vọng của ba mẹ, từ nỗi ám ảnh nghèo khó, tất cả như một tảng đá đè nặng lên ngực Ngọc, khiến cô gần như không thở nổi. Cô biết, ba cô sẽ không bao giờ để cô bỏ lỡ cơ hội này. Ông ta đã từng nói, "Đời người, có những thứ phải đánh đổi, Ngọc à. Đặc biệt là phụ nữ, hôn nhân là chiến trường, không phải tình trường."
Đêm tiệc kết thúc, khi ba cô đang bận rộn tạm biệt đối tác, Gia Minh kéo cô ra ngoài, đưa cô đến chiếc xe sang trọng đang đỗ sẵn. Hắn mở hộp nhung đen, bên trong là một chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh, ánh sáng chói mắt như muốn thiêu đốt mọi thứ. "Đây là lời cam kết của anh, Thanh Ngọc. Cho tương lai của chúng ta."
Ngọc run rẩy đón lấy chiếc vòng cổ. Nặng trĩu, lạnh lẽo, nhưng đầy sức hút chết người. Những viên kim cương phản chiếu ánh đèn đường, lập lòe như những ngôi sao xa xăm, chúng thì thầm với cô về quyền lực, về địa vị, về sự an toàn tuyệt đối. Hơi ấm từ bàn tay Lâm, từ những cái ôm siết chặt mà cô từng tìm thấy sự bình yên, chợt trở nên mờ nhạt, xa vời. Cô cảm thấy mình như một con thiêu thân, đang lao vào ngọn lửa rực rỡ, dù biết có thể sẽ bị thiêu cháy.
Về đến nhà, sự im lặng bao trùm căn phòng. Ngọc nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình. Cô biết mình đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh, một lựa chọn mà cả đời cô sẽ phải mang theo. Hít một hơi thật sâu, cô gõ từng chữ, như ném từng hòn đá vào hồ nước tĩnh lặng của trái tim mình, phá vỡ đi sự thanh bình mà Lâm đã tạo ra cho cô.
"Lâm. Em cần... thêm thời gian suy nghĩ về tương lai của chúng ta."
Tin nhắn được gửi đi, mang theo một nỗi sợ hãi và cả sự giải thoát kỳ lạ. Cô ném điện thoại xuống giường, rồi cầm chiếc vòng cổ kim cương lên, đeo vào cổ. Chiếc vòng nặng trĩu, lạnh lẽo, như một sợi dây xích vô hình trói buộc cô vào một số phận mới. Cùng lúc đó, trong một căn hộ cũ kỹ ở ngoại ô, Dương Lâm nhìn vào màn hình điện thoại, từng con chữ như nhát dao cứa vào trái tim anh. Trống rỗng. Hoang mang. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh.
Ở một nơi khác, Phan Gia Minh đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ, nhìn ra khung cửa sổ nơi thành phố lung linh ánh đèn. Hắn mỉm cười đắc thắng, rồi nhấc điện thoại gọi cho một người đàn ông bí ẩn. "Chuẩn bị tài liệu kỹ càng. Tôi muốn mọi thứ phải hoàn hảo. Và nhớ kỹ, kiểm tra lại hồ sơ của Dương Lâm. Tôi cần biết tất cả về hắn, kể cả những bí mật sâu nhất mà hắn đang che giấu."