Chương 2: Vẻ Đẹp Tàn Nhẫn
schedule 05:08 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Ánh đèn neon từ quán bar le lói như những vì sao trên một bầu trời u ám. Vesper đứng nép mình sau một cột trụ lớn, khói thuốc lượn lờ xung quanh cô như những linh hồn đang chơi đùa, để lộ một khuôn mặt lạnh lùng và quyến rũ. Cô nhìn chằm chằm vào Orion, người đàn ông mà tất cả tâm trí cô hiện giờ chỉ đang xoay quanh.
Orion, với mái tóc bù xù và đôi mắt sâu hun hút, đang đứng giữa đám đông, đánh bài với sự nhiệt huyết của một ngôi sao. Mỗi lần anh hất cằm lên và cười thoải mái, Vesper cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh ta mang trong mình thứ gì đó bất thường, một sự bí ẩn mà cô không thể rời mắt.
"Cô cần gì ở anh ta?" Một giọng nói cắt ngang tư tưởng của Vesper, khiến cô quay lại với một sắc mặt sa sầm. Đó là Derek, một trong những kẻ ngấu nghiến không thời gian, chưa bao giờ thiếu lý do để nghi ngờ.
"Anh ta là một viên ngọc quý, Derek. Vừa tựa như một ngọn lửa bùng lên, vừa như một cơn bão sắp đến," Vesper đáp, giọng nói như gió thoảng nhưng mang một nỗi quyết tâm sắc bén.
Derek hừ lạnh. "Ngọc quý cũng có thể là nhẫn độc, em biết không?"
Vesper chỉ cười, một nụ cười mơ hồ như ánh sáng của những vì sao trong màn đêm. "Nếu anh ta là nhẫn độc, thì tôi sẽ là người đeo nó. Sự thật là... anh ấy có khả năng mà chúng ta cần."
Nhìn về phía Orion, Vesper nắm chặt ly rượu trong tay, ánh mắt như một con diều hâu đang tính toán mọi nước đi. Mái tóc bồng bềnh của cô bay nhẹ như những cơn gió mùa hè, một dấu hiệu của sự mê hoặc và bạo lực tiềm ẩn. "Tôi cần anh ấy tham gia vào kế hoạch này. Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này, Derek."
Derek nhếch môi, "Nếu ông trời có một lý do để cười, thì chắc hẳn nó sẽ đến từ sự thất bại của chúng ta. Đừng đánh giá thấp những gì anh ta có thể làm."
Vesper liếc nhìn Orion lần cuối, trước khi quay gót rời đi, một cảm giác chán nản xâm chiếm cô. Cô thích sự phần lớn của trò chơi này, nhưng đôi khi những người chơi lại làm cho nó thêm rối ren. Một kế hoạch đầy nguy hiểm đang chờ đợi.
Khi cô sắp ra khỏi quán, một cú điện thoại bất ngờ từ một số lạ vang lên, phá vỡ yên tĩnh của đêm khuya. "Tôi biết cô đang theo dõi anh ta," giọng nói lạnh lẽo từ đầu dây bên kia khiến Vesper sững lại. "Cô tốt nhất nên dừng lại trước khi quá muộn."
Cô nắm chặt điện thoại, cảm nhận được nhịp tim tăng tốc. "Ai đang nói đấy?" cô hỏi, giọng không thể che giấu vẻ hoang mang.
"Một người bạn thân. Đừng đùa với lửa, Vesper. Anh ấy không phải là người mà cô nghĩ. Một bí mật lớn hơn đang chờ đợi." Giọng nói vang lên như một lời đe dọa, rồi bỗng im bặt.
Vesper đứng như tượng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cô không hề thích bị đe dọa, và trong giây phút ấy, cô hiểu rằng trò chơi này đã trở nên nguy hiểm hơn rất nhiều. Rời khỏi quán bar, một nụ cười quỷ dị thoáng qua gương mặt cô. "Hãy chờ xem, tôi sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu."
Và khi Vesper quay đi, trong bóng tối, Orion đã đứng chờ sẵn, một nụ cười ẩn chứa điều bí ẩn tràn đầy trên môi. "Em không biết, phải không?" anh thì thầm với chính mình, khi bước chân anh gần dần về phía cô...