Chương 3: Những Ký Ức Không Thể Dập Tắt
schedule 20:51 - 10/04/2026
Cài đặt Đọc
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ nho nhỏ của căn hộ, phản chiếu lên những đồ vật sắc nét, làm nổi bật từng chi tiết trong không gian. Phòng khách trang trí giản dị, nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng mà bà Hương đã dày công xây dựng. Minh Anh đứng giữa, cảm thấy lạc lõng như một chiếc lá nhỏ trong cơn bão. Bà Hương, với bàn tay gầy guộc và ánh mắt sắc lạnh, đang chỉ trích từng câu nói nhỏ của cô.
“Con không biết cách làm món canh chua này sao? Mẹ đã nói rồi, công việc nhà chính là trách nhiệm của con.” - Bà Hương thở dài, giọng điệu chua chát như một lưỡi dao.
Minh Anh chỉ có thể gật đầu, lòng đau như cắt. Cô cố giữ nụ cười trên môi, nhưng bên trong như có một nhát dao cứa vào trái tim. “Vâng, mẹ, con sẽ cố gắng hơn.” Lời nói ra nhẹ nhàng, nhưng nặng trĩu.
Ngày qua ngày, những lời chỉ trích của bà Hương cứ như cơn mưa nặng hạt rơi xuống, không bao giờ ngừng lại. Minh Anh cảm thấy mình như một con rối, bị giật dây bởi những kì vọng mà chính cô cũng không thể hiểu nổi. Thế nhưng, có một khoảnh khắc, thứ ánh sáng lấp lánh từ quá khứ bỗng chốc hiện về và chiếm lĩnh tâm trí cô.
Hôm đó, khi đang đi dạo trên con phố nhỏ gần nhà, Minh Anh chợt nghe tiếng gọi quen thuộc. “Anh! Anh Minh Anh đấy phải không?” Một giọng nói nữ vang lên giữa tiếng cười nói rộn ràng của đám đông. Minh Anh quay lại, đôi mắt mở to khi thấy Linh, người bạn từ thời niên thiếu, với nụ cười tươi rói và làn da rám nắng, đặc trưng của vùng quê miền Tây.
“Ôi! Linh! Sao cậu lại ở đây?” - Minh Anh ngạc nhiên, ánh mắt rực sáng. Hình ảnh của miền Tây yên bình, với những cánh đồng xanh bát ngát, những chiều chiều lội bộ bên hàng dừa đã ùa về trong tâm trí cô.
Linh, với vẻ ngoài giản dị nhưng đầy sức sống, nói về những ngày tháng ở quê, về những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ đã cùng nhau trải qua. “Tớ nhớ những buổi chiều cùng nhau ra dòng sông, ngắm hoàng hôn và cuộc sống bình dị.” Cô gái cười, ánh mắt trong trẻo như gương, khiến Minh Anh cảm thấy tim mình thắt lại.
Câu chuyện cứ thế cuốn Minh Anh vào những hồi ức ngọt ngào, khiến cô suy nghĩ về lựa chọn của mình. “Phải chăng, mình đã từ bỏ quá nhiều để có được cuộc sống này?” Cô tự hỏi, khi ánh mắt Linh ánh lên những ước mơ còn dang dở.
Nhưng trong khoảnh khắc yên bình ấy, một âm thanh quen thuộc vang lên từ phía sau, kéo cô về thực tại. “Anh không cần gặp lại những người bạn cũ, hãy tập trung vào gia đình này đi.” Giọng nói lạnh lùng của bà Hương cắt ngang, như một nhát dao sắc, làm cho những ký ức ngọt ngào ngay lập tức tan biến.
Minh Anh quay lại nhìn, thấy vẻ mặt nghiêm khắc của mẹ chồng. “Mẹ…” Cô mở miệng, nhưng không thể thốt ra lời nào. Ánh mắt bà Hương như lửa giận, chỉ chờ cơ hội để bùng nổ. Linh đứng bên cạnh, cảm nhận được không khí căng thẳng, vội vã lùi lại, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Minh Anh, như thể đang cầu cứu.
Những kỉ niệm ngọt ngào, những lựa chọn đau lòng và một mối đe dọa đang hiện hữu, tất cả tạo nên một cơn bão trong tâm trí Minh Anh. Nhưng bất ngờ, bà Hương kéo Minh Anh lại gần, ghé sát tai cô và thì thầm, “Nếu con không muốn gia đình này tan rã, hãy nghe lời mẹ.” Một nụ cười quỷ dị hiện lên trên môi bà, khiến Minh Anh cảm thấy như có hàng triệu con rết bò lổm ngổm trong bụng mình.
Cô chợt nhận ra rằng mọi thứ có thể không chỉ đơn thuần là những lời chỉ trích, mà có thể là một bí mật đen tối, một khúc quanh bất ngờ mà cô chưa hề lường trước. “Mẹ… mẹ đang nói gì?” - Minh Anh nín thở, lòng tràn ngập sự hoang mang. Nhưng trước khi bà kịp trả lời, một chiếc điện thoại ở trong tay Minh Anh bỗng dưng rung lên, một tin nhắn từ một số lạ: “Tôi biết mọi thứ về bạn. Đừng để mẹ bạn biết.”
Tim Minh Anh như ngừng đập, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô nhìn vào mắt bà Hương, cảm nhận sự sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể. Chuyện gì đang thực sự xảy ra? Ai là người đứng sau tin nhắn ấy? Và bí mật nào mà bà Hương đang giấu kín? Nghĩa là mọi thứ chỉ mới bắt đầu…