Chương 3: Kế hoạch thâm độc
schedule 16:27 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Gió thu lồng lộng thổi qua những tán cây cổ thụ, nhẹ nhàng rì rào như những lời thì thầm bí ẩn trong một câu chuyện cổ tích. Nhưng ở một góc tối tăm hơn của thành phố, những âm mưu đen tối đang được dệt nên. Minh Tuấn, với ánh mắt sắc lạnh như dao, đứng lặng giữa bóng đêm, cảm nhận sự hồi hộp từ những kế hoạch mà anh đã dày công vun đắp để hãm hại Khải.
Khải, một người đàn ông thường ngày trông như một chàng trai bình thường, nhưng trong mắt Minh Tuấn, anh ta là mục tiêu — một kẻ yếu đuối đang bộc lộ mình giữa những cơn bão cuộc đời. “Người ta nói, chỉ cần một chút thời gian, mọi thứ sẽ quay trở lại vị trí ban đầu,” Minh Tuấn lầm bầm, tay vuốt ve chiếc nhẫn bạc trên ngón tay. “Nhưng thực ra, nếu ta biết cách sắp đặt, mọi thứ sẽ trở thành một ván cờ hoàn hảo.”
Tối hôm đó, khi những ánh đèn trong quán bar lập loè như những vì sao trên bầu trời đen, Minh Tuấn ngồi trong một góc khuất. Anh đang quan sát Khải, người bạn cũ và cũng là đối thủ của mình. Khải, với vẻ ngoài chững chạc nhưng ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi, đang tán gẫu vui vẻ với đám bạn. “Hahaha, chắc chắn là tôi sẽ thắng cuộc thi này!” Khải cười lớn đến nỗi mọi người xung quanh phải nhìn về phía anh ta.
“Cậu có chắc không?” Một cô gái có mái tóc vàng óng hỏi, đôi mắt đầy ngạc nhiên. “Tôi nghe nói cậu dạo này đang gặp khó khăn trong công việc đấy.” Giọng nói cô ta như một mũi kim đâm vào lòng tự trọng của Khải. Nhân cơ hội này, Minh Tuấn nhoài người tới gần bàn, như một bóng ma xuất hiện giữa ánh sáng. “Hãy để tôi giúp,” anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy mưu mô. “Tôi có một ý tưởng mà có thể giúp cậu lấy lại phong độ.”
Khải ngẩng đầu, ánh mắt tỏ ra nghi ngờ. “Thật không? Cậu muốn giúp tôi?”
“Đúng vậy,” Minh Tuấn đáp, nụ cười nở trên môi như một bông hoa hồng trong đêm tối. “Chúng ta có thể hợp tác, cùng nhau đấu tranh với khó khăn này. “
Nhưng trên thực tế, Minh Tuấn đang chờ đợi một khoảnh khắc ngọt ngào hơn. Anh đã cài đặt một cái bẫy mà nếu Khải bước vào, sẽ không bao giờ có đường lui. “Tôi có một khoản đầu tư mà cậu có thể tham gia. Nó sẽ không chỉ giúp cậu có được thành công mà còn hạ gục những kẻ đã mỉa mai cậu.”
Khải, trong lúc thiếu thốn sức mạnh, đã gật đầu, miệng cười nhưng không biết rằng chính sự đồng ý của mình đã đẩy anh vào lồng giam mà Minh Tuấn dày công chuẩn bị. “Được rồi, tôi sẽ nghe cậu.”
Vài ngày tiếp theo, Minh Tuấn vắt óc suy nghĩ và thực hiện các bước đi cần thiết. Anh tạo ra những bằng chứng giả về việc Khải đã tham gia vào những hoạt động phi pháp liên quan đến một công ty đối thủ. Với mỗi mảnh thông tin, một bức tranh xấu xí hơn về Khải dần hiện lên. Mọi thứ đã sẵn sàng, và thời cơ đã đến.
Khi cuộc họp báo diễn ra, Minh Tuấn đứng bên ngoài với tâm trạng hồi hộp. Anh nhìn thấy Khải bước lên bục phát biểu, khuôn mặt lo lắng nhưng vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh. “Xin chào mọi người. Hôm nay, tôi rất vinh dự được ở đây…” Khải bắt đầu, nhưng giọng nói của anh lịm dần khi những hình ảnh mà Minh Tuấn đã chuẩn bị được phát lên màn hình lớn. Những bức ảnh đã được chỉnh sửa để gợi lên sự nghi ngờ và cái nhìn kỳ thị từ tất cả mọi người xung quanh.
Khải đứng như chết lặng, đôi mắt mở to trong khi những tiếng xì xào bắt đầu vang lên. “Cái gì vậy? Đây là cái trò gì?”
“Đây là sự thật, Khải!” Minh Tuấn hét lớn từ phía sau, bộc lộ bản chất thật sự trong giọng nói mà anh đã cố giấu kín. “Cậu đã bán linh hồn mình cho những kẻ xấu!”
Khải quay lại, giọng nói đã trở nên gắt gỏng. “Cậu đã làm gì vậy? Cậu đã lừa tôi!”
Minh Tuấn chỉ cười. “Đó là điều tôi cần, Khải. Tất cả chỉ để xem ai mới là người mạnh mẽ hơn trên chiến trường này.”
Nhưng trước khi Khải kịp phản ứng, ánh mắt anh chạm phải một người lạ đứng ở lối vào. Một bóng dáng quen thuộc nhưng lại là một kẻ bất ngờ, mà Khải không thể hình dung ra — một người mà anh đã tưởng đã rời xa cuộc đời mình. “Mày…” Khải thì thào, nhưng chưa kịp nói hết câu, bỗng một phát súng vang lên.
Âm thanh ấy như một bản nhạc bi ai, khiến tất cả mọi người quay lại và hét lên hoảng loạn. Lần đầu tiên trong đời, Minh Tuấn cảm thấy cái lạnh lẽo của sự hối hận. Anh quay lại, nhưng quá muộn. Ai đã bắn? Đó chính là một câu hỏi mà cuộc đời anh sẽ không bao giờ trả lời.
Ta không chỉ chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn với những bóng ma trong chính lòng mình. Ai mới là kẻ thắng? Ai sẽ phải trả giá? Chỉ một phát súng, và một thế giới đã bùng nổ.
Khi cơn hoảng loạn qua đi, chỉ còn lại một câu hỏi là: “Ai mới thực sự điều khiển cuộc chơi này?”