Chương 3: Lưới Tơ Nhện: Sự Thật Lấp Lửng Sau Lưng
schedule 11:25 - 12/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn rung nhè nhẹ. Lâm An lướt mắt đọc tin nhắn, một lời mời cà phê từ Thùy Chi, vẻ lịch sự đến mức giả tạo. Cô gật đầu đồng ý, lòng nặng trĩu. Quán cà phê sang trọng ở trung tâm, ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc du dương, nhưng không khí giữa hai người lại lạnh lẽo như băng. Thùy Chi ngồi đối diện, gương mặt trẻ trung, đôi mắt to tròn, dáo dác nhìn quanh như một con nai nhỏ lạc vào rừng. Cô ta mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí, trông thật yếu đuối, thật mong manh. Lâm An nhìn kỹ, không sót một chi tiết nào. Cô ta không hề e dè, ngược lại, ánh mắt ẩn chứa một vẻ tự mãn khó tả khi đối diện với nữ giám đốc tài năng.
“Chị An, em thực sự rất ngưỡng mộ chị,” Thùy Chi bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, “Công việc ở công ty áp lực quá, em thấy mình không theo kịp. Chị có thể cho em lời khuyên không ạ? Em sợ mình không thể hoàn thành tốt công việc, rồi làm mất mặt chị và anh Huy.”
Lâm An khẽ nhếch môi. Thực sự ngưỡng mộ? Hay đang thăm dò? Cô nhìn thẳng vào đôi mắt Thùy Chi. “Áp lực là điều hiển nhiên trong công việc. Em cần tập trung, học hỏi. Những lời khuyên chị có thể cho, đều nằm trong những gì em đã được đào tạo.” Câu trả lời lạnh lùng, dứt khoát. Thùy Chi cúi đầu, lộ rõ vẻ thất vọng. Cô ta than thở về những khó khăn trong công việc, về việc phải cố gắng bao nhiêu để không phụ lòng tin của mọi người, đặc biệt là anh Gia Huy đã tạo điều kiện cho cô. Từng lời nói đều như đang vô thức nhấn mạnh mối quan hệ đặc biệt giữa cô ta và Gia Huy.
Buổi gặp mặt kết thúc mà không mang lại bất kỳ câu trả lời rõ ràng nào, chỉ có thêm sự hoài nghi cuộn xoáy trong lòng Lâm An. Thùy Chi đã diễn quá tốt vai một cô gái ngây thơ, yếu đuối cần được giúp đỡ. Nhưng Lâm An không phải kẻ ngốc. Cô đã trải qua quá nhiều biến cố để có được vị trí này, đủ tỉnh táo để nhận ra mùi mưu tính đằng sau vẻ ngoài trong sáng đó. Chiếc mặt nạ ấy, mỏng manh nhưng che giấu một sự thâm hiểm đáng sợ.
Từ ngày hôm đó, Lâm An bắt đầu âm thầm quan sát. Văn phòng làm việc trở thành chiến trường, mỗi góc khuất, mỗi hành lang đều là nơi diễn ra những màn kịch câm. Cô nhận thấy những ánh mắt lướt qua nhau giữa Gia Huy và Thùy Chi. Không phải ánh mắt của đồng nghiệp, mà là cái nhìn trìu mến, một thoáng lo lắng, rồi vội vàng che giấu khi có người đi qua. Những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đầy ẩn ý. Thùy Chi đôi khi sẽ vô tình chạm vào tay Gia Huy khi đưa tài liệu, hay Gia Huy sẽ dừng lại lâu hơn một chút bên bàn làm việc của cô ta, trao đổi vài câu chuyện không liên quan đến công việc, với nụ cười mà Lâm An đã không còn thấy ở nhà. Những cuộc trò chuyện riêng tư kéo dài trong phòng họp trống, hoặc bên cửa sổ, nơi họ nghĩ không ai để ý. Giọng Thùy Chi nhỏ nhẹ, e ấp, còn Gia Huy thì dịu dàng, kiên nhẫn lắng nghe. Mối quan hệ giữa họ rõ ràng đã vượt xa mối quan hệ sếp – thực tập sinh thuần túy. Nó là một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy trái tim Lâm An.
Ở nhà, áp lực từ bà Phạm Thị Minh Châu không ngừng tăng lên. Bà mẹ chồng quyền quý, sang trọng, nhưng lời nói luôn chứa đựng sự gai góc, châm chọc. Các buổi gặp mặt với bạn bè thân hữu, đối tác kinh doanh được tổ chức thường xuyên hơn. Trong những bữa tiệc trà thanh lịch, bà Châu sẽ khéo léo khoe về cháu trai, cháu gái của bạn bè, về việc chúng thông minh, ngoan ngoãn, hứa hẹn nối nghiệp gia đình. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt liếc nhìn Lâm An đều như một mũi kim châm thẳng vào nỗi đau thầm kín của cô. Lâm An ngồi đó, gượng cười, lắng nghe những lời tán tụng về những đứa trẻ, cảm thấy mình như một kẻ thất bại trong gia đình này, một nữ cường nhân trên thương trường nhưng lại yếu kém trong việc "tề gia nội trợ", không thể hoàn thành bổn phận nối dõi tông đường. Bà Châu còn gợi ý về việc đi khám bác sĩ, về các phương pháp hỗ trợ sinh sản, không quên nhấn mạnh rằng tuổi tác của Lâm An đã không còn trẻ. "Chuyện con cái là chuyện trời cho, nhưng cũng phải cố gắng chứ An. Gia đình mình có mỗi Gia Huy là con trai độc nhất." Lời nói như dao cứa, Lâm An chỉ biết cúi đầu, siết chặt ly trà trên tay.
Lâm An cố gắng tìm kiếm sự gần gũi từ Gia Huy. Cô muốn anh an ủi, muốn anh chia sẻ gánh nặng này, muốn anh trấn an rằng mọi thứ vẫn ổn, rằng họ vẫn là một gia đình. Cô chủ động chuẩn bị bữa tối thịnh soạn, chờ đợi anh về. Cô mặc những bộ đồ ngủ gợi cảm, muốn khơi lại chút lửa tình đã nguội lạnh. Nhưng anh ta luôn tìm cách né tránh. "Anh bận họp đến khuya," "Anh có đối tác quan trọng cần gặp," "Anh mệt quá, em ngủ trước đi." Công việc bỗng trở thành bức tường kiên cố ngăn cách hai người. Ánh mắt anh lạnh nhạt, cử chỉ gượng gạo. Sự trống rỗng trong ngôi nhà lớn ngày càng lan rộng, nhấn chìm Lâm An trong sự cô đơn. Cô nhận ra, mình đang cố chấp níu giữ một ảo ảnh, một cuộc hôn nhân chỉ còn trên danh nghĩa.
Minh, cô bạn thân, đồng nghiệp cũ của Lâm An, cũng nhận thấy sự bất thường này. Cô ta thường xuyên ghé qua văn phòng, quan sát những biểu hiện lạ của Gia Huy và Thùy Chi. Một lần, Minh bắt gặp Thùy Chi lén lút đặt một hộp cơm trưa tự làm vào bàn Gia Huy, kèm theo một bông hoa hồng nhỏ. Minh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy lo lắng, nhưng lại chùn bước không dám nói ra sự thật. Quyền lực và danh tiếng của gia đình họ Phạm quá lớn, đủ để đè bẹp bất cứ ai dám động vào. Minh chỉ có thể đưa ra những lời hỏi thăm xã giao, những cái ôm an ủi, những cái siết tay thật chặt, như muốn truyền thêm sức mạnh cho Lâm An, nhưng lại không thể cất thành lời. Lâm An cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc, cô đơn và hoang mang tột độ. Xung quanh cô là những kẻ giả dối, những lời nói dối, những ánh mắt dò xét. Cô không thể tin ai, cũng không thể chia sẻ cùng ai. Nỗi sợ hãi một mình đối mặt với bão tố, nỗi sợ hãi về sự thật tàn khốc đang dần lộ rõ, như một bóng ma lẩn khuất trong tâm trí cô.
Không thể chịu đựng thêm sự nghi ngờ giày vò, Lâm An quyết định hành động. Cô tìm đến một công ty thám tử tư, nhờ họ cài đặt một phần mềm định vị và camera giám sát nhỏ vào điện thoại của Gia Huy. Cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự cần thiết phải biết sự thật. Tối đó, cô ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn mờ ảo, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Đồng hồ điểm mười một giờ đêm. Một thông báo bật lên. Vị trí của Gia Huy được hiển thị rõ ràng trên bản đồ: không phải ở công ty như anh đã nói, cũng không phải đang trên đường về nhà, mà là tại một căn hộ chung cư cao cấp ở khu vực trung tâm thành phố. Khu chung cư đó... chính là nơi Gia Huy từng nói là căn hộ cho thuê của một đối tác quan trọng, nơi anh ta thường xuyên phải ghé qua để bàn bạc công việc khuya. Bàn tay Lâm An run rẩy, nhấn vào biểu tượng camera. Màn hình hiện lên hình ảnh mờ ảo, chập chờn của một căn phòng khách sang trọng. Rồi, một bóng dáng xuất hiện. Gia Huy. Anh ta đang ôm chặt một bóng dáng phụ nữ nhỏ nhắn, mái tóc dài. Ánh sáng lờ mờ không cho phép cô nhìn rõ mặt, nhưng dáng người đó... Lâm An đột ngột đứng phắt dậy, cả người run lên bần bật. Căn hộ của "đối tác quan trọng" hóa ra lại là nơi Gia Huy hẹn hò nhân tình, còn bóng dáng kia... có vẻ ngoài rất giống Thùy Chi.