Đọc Tiểu Thuyết

Chương 4: Đêm Định Mệnh: Phản Bội và Sự Thật Nghiệt Ngã

schedule 11:26 - 12/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Chiếc xe thể thao màu đỏ gầm gừ lao đi trên những con phố khuya, trái tim Trần Lâm An đập thình thịch trong lồng ngực như muốn xé toạc lớp áo lụa mỏng. Màn đêm thành phố vẫn chìm trong ánh đèn lung linh ảo ảnh, nhưng trong mắt cô, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn, méo mó. Cái địa chỉ căn hộ mà gã thám tử vừa gửi đến, ngắn gọn và lạnh lùng, tựa như một bản án tử hình. Cô cố gắng nén lại cơn run rẩy, siết chặt vô lăng, nhưng những ngón tay vẫn lạnh toát. Mùi nước hoa đàn ông nồng nặc trong xe, trộn lẫn với mùi tanh nồng của sự phản bội, khiến cô muốn nôn thốc nôn tháo. Hy vọng? Tuyệt vọng? Cô không biết mình đang bám víu vào điều gì nữa, chỉ biết phải đến, phải thấy, dù sự thật có nghiệt ngã đến đâu.

Đến nơi, một tòa chung cư cao cấp quen thuộc, không xa căn biệt thự của họ là bao. Càng gần, nỗi sợ hãi càng bủa vây, xiết chặt lồng ngực. Lâm An bước ra khỏi xe, đôi chân như muốn khuỵu xuống, nhưng ý chí sắt đá của một nữ cường nhân đã rèn giũa cô suốt mười mấy năm trời không cho phép cô gục ngã lúc này. Cô ngẩng cao đầu, bước thẳng vào sảnh, bấm thang máy lên tầng cao nhất. Căn hộ sang trọng, số năm sáu chín, hiện ra trước mắt. Lòng cô nóng như lửa đốt, một ngọn lửa của căm phẫn và nỗi đau tột cùng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp thở, rồi đưa ngón tay run rẩy nhấn chuông.

Tiếng chuông ngân dài, xuyên qua cánh cửa gỗ lim, vọng vào không gian tĩnh lặng. Chỉ vài giây, nhưng đối với Lâm An, đó là cả một thế kỷ. Cánh cửa hé mở. Phạm Gia Huy xuất hiện, khuôn mặt điển trai thường ngày giờ biến sắc đến trắng bệch. Từ vẻ ngạc nhiên ban đầu, đôi mắt anh ta nhanh chóng chuyển sang hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy Lâm An đứng sừng sững trước mặt, ánh mắt sắc như dao găm. Anh ta lùi lại một bước, cổ họng ứ nghẹn, không thốt nên lời. Phía sau bóng lưng cao lớn của anh ta, một bóng dáng nhỏ nhắn lấp ló. Mái tóc dài đen nhánh rối bời, một bên vai trần lộ ra dưới lớp áo sơ mi trắng rộng thùng thình của đàn ông. Chính là Gia Huy. Mùi nước hoa nữ thoang thoảng, ngọt lịm và đầy ám muội, lan tỏa trong không khí. Tầm nhìn của Lâm An như mờ đi, những hình ảnh tưởng chừng chỉ có trong phim ảnh giờ đây lại hiện hữu rõ ràng đến tàn nhẫn.

Lâm An không nói một lời, cô chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào mắt chồng. Ánh mắt cô như muốn xuyên thấu tâm can anh ta, muốn hỏi rõ ràng tại sao, tại sao lại là cô ta, tại sao lại làm vậy với cô. Gia Huy lắp bắp:

“An… em… em đến đây làm gì? Sao… sao em biết địa chỉ này?”

Giọng anh ta run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo. Lâm An nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. Nước mắt đã chực trào nhưng cô nuốt ngược vào trong. Không, cô không thể khóc trước mặt hai con người này. Cô phải mạnh mẽ, dù trái tim đang vỡ vụn thành từng mảnh.

“Anh không cần biết tôi đến đây bằng cách nào. Tôi chỉ cần biết… anh đang làm gì. Anh có cần tôi kể chi tiết lại cho anh nghe không, Phạm Gia Huy?”

Giọng cô lạnh như băng, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự sắt đá. Gia Huy vội vàng đóng sầm cửa lại, chắn ngang tầm mắt cô, nhưng đã quá muộn. Hình ảnh Thùy Chi, với mái tóc rối bời và chiếc áo sơ mi của anh ta, đã in sâu vào tâm trí cô. Anh ta quay lại đối mặt với cô, vẻ mặt đầy bối rối, cố gắng tìm lời biện minh.

“An, em hiểu lầm rồi. Không phải như em nghĩ. Anh… anh chỉ đưa cô ấy về đây vì cô ấy bị ốm, bị sốt cao. Anh sợ cô ấy một mình không ai chăm sóc.”

Anh ta nói dối, trắng trợn và trơ trẽn. Một câu nói nghe có vẻ quan tâm, nhưng lại là sự sỉ nhục lớn nhất dành cho cô. Lâm An bật cười lớn, tiếng cười khô khốc, chua chát. “Ốm? Sốt cao? Đến mức phải ở trong căn hộ riêng của anh, mặc áo sơ mi của anh, vào giữa đêm khuya thế này sao, Gia Huy? Anh coi thường trí thông minh của tôi đến mức nào?”

Trần Lâm An, 34 tuổi, mặc váy công sở sang trọng, đứng trước cửa căn hộ chung cư cao cấp. Vẻ mặt cô lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao nhưng ẩn chứa nỗi đau tột cùng. Phía sau cánh cửa hé mở, Phạm Gia Huy, 36 tuổi, điển trai nhưng mặt tái mét vì hoảng sợ, đang cố gắng che chắn. Bóng dáng Nguyễn Thùy Chi, 24 tuổi, với mái tóc rối bời và chiếc áo sơ mi trắng nam rộng thùng thình, lấp ló phía sau Gia Huy.

Đúng lúc đó, Thùy Chi từ từ bước ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm An đầy vẻ sợ hãi giả tạo. Cô ta vẫn mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Gia Huy, nhưng giờ đây, cô ta đã búi gọn mái tóc, và trên môi nở một nụ cười nhạt đầy ẩn ý. Vẻ yếu đuối ban đầu nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự thách thức không hề che giấu.

“Chào chị Lâm An. Chị đến tìm anh Huy sao? Em xin lỗi, em không biết chị đến…”

Giọng Thùy Chi nhỏ nhẹ, thỏ thẻ, như một con mèo nhỏ đang vờn chuột. Nhưng ánh mắt cô ta lại sáng quắc, rực lên vẻ đắc thắng. Lâm An nhìn thẳng vào Thùy Chi, cảm thấy một cơn ghê tởm dâng lên tận cổ. Cô ta, một cô gái trẻ trung, ngây thơ giả tạo, người mà cô từng thấy trong công ty, không ngờ lại chính là kẻ đã phá vỡ gia đình cô.

“Thùy Chi, cô còn dám nói những lời đó sao? Cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi với bộ dạng này sao?” Lâm An gằn giọng, từng chữ như xuyên thẳng vào Thùy Chi. Gia Huy vội vàng kéo Thùy Chi ra sau lưng mình, như thể muốn bảo vệ cô ta khỏi Lâm An.

“An, em bình tĩnh lại đi. Em đừng làm lớn chuyện. Có gì chúng ta về nhà nói chuyện.”

“Về nhà? Anh còn dám nói về nhà sao, Phạm Gia Huy? Cái nhà đó, có lẽ trong mắt anh, đã không còn là nhà nữa rồi! Anh đã ngủ với cô ta bao nhiêu lần rồi? Anh đã phản bội tôi bao lâu rồi?”

Lâm An không giữ được bình tĩnh nữa, những câu hỏi chất chứa bao nỗi đau đớn bật ra khỏi miệng. Gia Huy tái mặt, quay sang nhìn Thùy Chi. Thùy Chi lúc này không còn giả vờ yếu đuối nữa. Cô ta đẩy nhẹ Gia Huy sang một bên, bước thẳng ra phía trước, đối mặt với Lâm An, ánh mắt đầy khiêu khích.

“Chị Lâm An, sao chị lại nói nặng lời với anh Huy như vậy? Anh ấy có làm gì sai đâu? Tình yêu thì có tội gì chứ? Em yêu anh Huy, và anh ấy cũng yêu em. Tình yêu không phân biệt tuổi tác, không phân biệt địa vị. Chị có tiền, có địa vị, nhưng chị có mang lại hạnh phúc cho anh ấy được không? Chị có thể sinh con cho nhà họ Phạm được không? Anh Huy cần một người phụ nữ thực sự biết quan tâm anh ấy, biết chia sẻ, biết lo lắng. Không phải là một nữ cường nhân chỉ biết đến công việc, đến những bản hợp đồng và những con số khô khan!”

Mỗi lời của Thùy Chi như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lâm An. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tâm can. Cô ta không chỉ thừa nhận mối quan hệ, mà còn công khai khiêu chiến, dùng những điểm yếu nhất của Lâm An để mỉa mai, để hạ nhục cô. Nỗi ân hận về tuổi tác, nỗi sợ hãi không thể có con, tất cả những nỗi niềm sâu kín nhất của Lâm An đều bị Thùy Chi lôi ra, giẫm đạp không thương tiếc. Gia Huy đứng chết lặng, không nói một lời, như một bức tượng đồng lõa. Sự im lặng của anh ta chính là lời thú tội rõ ràng nhất.

Lâm An lùi lại một bước, trái tim cô như tan nát thành từng mảnh. Cô nhìn Gia Huy, nhìn Thùy Chi, rồi nhìn lại căn hộ sang trọng nhưng trống rỗng này. Tất cả, tất cả đều là giả dối. Cuộc hôn nhân hoàn hảo, người chồng mẫu mực, tất cả đều là vỏ bọc mục ruỗng. Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa, lăn dài trên má. Giờ phút này, cô cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, bị đem ra làm trò cười cho hai kẻ phản bội này. Hạnh phúc? Trọn vẹn? Cô từng tin mình đã có, nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh. Cô sụp đổ hoàn toàn, nhận ra sự phản bội đã diễn ra từ lâu, không chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng mà là một mối quan hệ sâu đậm, có tính toán.

Cơn giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi thứ. Lâm An không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt giả dối của Gia Huy, không muốn nghe những lời cay độc của Thùy Chi. Cô quay lưng, bước đi trong tuyệt vọng, trong nỗi đau tột cùng, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng. Bước chân cô nặng trĩu, từng bước như giẫm lên chính trái tim đang rỉ máu của mình.

Khi Lâm An gần đến cửa thang máy, tiếng Thùy Chi bất ngờ nói vọng theo, giọng nói đầy mỉa mai và chiến thắng, như một nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tim cô, khiến cô chết lặng:

“Chị Lâm An ơi, chị đừng quên… chính mẹ chồng chị đã giới thiệu em cho anh Huy đấy. Bà ấy nói chị không xứng đáng với anh ấy.”

chat_bubble Bình luận đoạn này

"Trích dẫn đoạn văn đang được chọn..."
arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward