Đọc Tiểu Thuyết

Chương 5: Bí Mật Đằng Sau Cánh Cửa Kính: Lời Nói Dối Thầm Kín

schedule 11:42 - 12/04/2026

arrow_back Trước Sau arrow_forward
home

Tiếng chổi tre quệt sàn văn phòng loáng thoáng trong không gian kín mít. Lão Vương cúi gập người, tấm lưng còng tựa một cánh cung đã chùng dây, chậm rãi lia từng đường chổi. Gương mặt ông lấm lem bụi bặm, ánh mắt cụp xuống, vô hồn như mọi khi. Đây là tầng mười bảy, khu vực làm việc của các giám đốc cấp trung, những kẻ tự cho mình là tinh hoa của Hắc Long Group. Hằng ngày, họ bước đi kiêu ngạo trên sàn nhà ông vừa lau sạch, hất hàm sai bảo ông như một món đồ vô tri. Lão Vương đã quen. Ông là cái bóng, là hơi thở vô hình trong tập đoàn vĩ đại này.

Hôm nay, cái bóng ấy lướt vào phòng Giám đốc Dự án Hoàng Nam. Cửa kính cách âm nặng nề khẽ khàng đóng lại. Hoàng Nam, một gã trạc ba mươi lăm, bụng phệ, tóc vuốt keo bóng lộn, đang dán mắt vào màn hình máy tính. Hắn ta không buồn ngẩng đầu khi Lão Vương bước vào. Với hắn, một lão lao công câm điếc không đáng để bận tâm.

Lão Vương bắt đầu công việc. Tay cầm chổi, tay đẩy xe vệ sinh. Tiếng động nhẹ nhàng, đều đặn. Đến góc phòng, nơi đặt chiếc điện thoại bàn màu đen, Lão Vương như vô tình chậm lại. Ngón tay thô ráp của Hoàng Nam lướt trên bàn phím, rồi đột ngột nhấc ống nghe. Giọng hắn ta gằn xuống, đầy vẻ bí hiểm.

"Được rồi, mọi thứ đã sẵn sàng. Chiều nay sẽ chốt số liệu. Nhớ kỹ, phải là con số đó. Khoản tiền từ quỹ phát triển dự án, ba mươi tỷ. Không hơn, không kém."

Lão Vương khẽ rùng mình. Ba mươi tỷ. Một con số khổng lồ. Ông vẫn giả vờ cặm cụi lau chùi chân bàn, vành tai như hai chiếc lá héo úa nhưng bên trong lại như bộ máy radar tinh vi, thu nhận từng rung động nhỏ nhất. Giọng Hoàng Nam tiếp tục, hạ thấp hơn nữa, như sợ bị nghe lén, dù trong phòng chỉ có một lão già câm điếc.

"Phải, chỉ thị từ cấp trên. Tôi chỉ là người thực hiện. Đừng hỏi nhiều. Mấy thằng kỹ sư quèn dưới đó thì biết cái gì mà đòi xem xét tài chính? Cứ bưng bít cho khéo là được. Ghi nhớ, đây là dự án 'Hắc Long Mới' của cô Diễm Quỳnh, đích thân phó tổng Lâm Gia Huy đã ký duyệt."

Tim Lão Vương đập mạnh một nhịp. Hắc Long Mới. Diễm Quỳnh. Gia Huy. Ba cái tên này lập tức kết nối thành một mạng lưới nhức nhối trong tâm trí ông. Cái dự án mà Diễm Quỳnh ra sức quảng bá là 'bước đột phá của tập đoàn', cái dự án mà con trai ông, Gia Huy, đã đặt bút ký duyệt mà không hề mảy may nghi ngờ, giờ đây lại là vỏ bọc cho một phi vụ rút ruột trắng trợn. Ba mươi tỷ. Hắn ta nói không hơn không kém, chứng tỏ con số đã được tính toán kỹ lưỡng, được chia chác tinh vi đến từng đồng.

An old, frail janitor (Lão Vương) with a broom, subtly listening to a corpulent, slick-haired director (Hoàng Nam) talking on a landline phone in a modern office. The janitor's face is weathered but his eyes, though downcast, hold a sharp, intelligent glint. The director looks arrogant and oblivious.

Lão Vương tiếp tục công việc như một cái máy hỏng, không cảm xúc. Bàn tay ông lau những vết bẩn vô hình trên bức tường trắng, nhưng tâm trí lại đang vẽ nên một bức tranh đen tối của sự thối nát. Nỗi thất vọng về Gia Huy, về sự mù quáng và yếu kém của con trai mình, dâng lên ngút ngàn. Nó hoà lẫn với sự phẫn nộ dành cho Diễm Quỳnh, người con dâu tương lai mà ông đã nghi ngờ từ lâu. Mụ đàn bà đó không chỉ kiêu ngạo, hiểm độc, mà còn đang kéo cả đế chế Hắc Long vào vũng lầy tham lam.

Hoàng Nam gật gù, kết thúc cuộc gọi. Hắn ta vứt ống nghe xuống bàn, tiếng cạch khô khốc. Miệng hắn nhếch mép cười đắc thắng, như vừa hoàn thành một phi vụ béo bở. Hắn quay người về phía bàn làm việc, kéo ngăn kéo tủ cá nhân, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp. Bìa hồ sơ in dòng chữ lớn: "BÁO CÁO TÀI CHÍNH DỰ ÁN HẮC LONG MỚI – GIAI ĐOẠN 1". Ngay bên dưới là tên người lập báo cáo: TRẦN MINH AN.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng Lão Vương. Minh An. Chàng trai trẻ trung thực, người duy nhất trong cái tập đoàn mục ruỗng này còn giữ được sự tử tế. Lão Vương đã từng vài lần chứng kiến Minh An bị Hoàng Nam quát tháo, chèn ép. Cậu ta luôn cúi đầu chịu đựng, nhưng ánh mắt chưa bao giờ tắt đi tia lửa kiên định. Giờ đây, báo cáo tài chính của cậu ta lại nằm trong tay kẻ tham lam này, đang bị biến thành công cụ che đậy tội ác.

Hoàng Nam rút một chiếc bút đỏ, gạch xóa xoẹt xoẹt những con số cũ. Lão Vương, từ góc khuất, ánh mắt ông lướt nhanh như cắt. Ông thấy rõ. Một khoản lỗ mười tỷ đồng đã bị sửa thành lợi nhuận hai mươi tỷ. Ba mươi tỷ. Con số trùng khớp hoàn hảo với số tiền Hoàng Nam vừa bàn bạc qua điện thoại. Một cú phù phép ngoạn mục, biến cái không thành có, biến tội lỗi thành công trạng, tất cả chỉ để che giấu một vụ tham ô quy mô lớn, một phi vụ rút ruột ba mươi tỷ đồng từ mồ hôi nước mắt của tập đoàn, từ tương lai của Hắc Long Group.

Bàn tay Lão Vương nắm chặt cán chổi, những đường gân xanh nổi lên chằng chịt. Cả người ông run nhè nhẹ. Đây không chỉ là ba mươi tỷ. Đây là sự phản bội. Là sự khinh miệt. Là cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo của những kẻ nghĩ rằng tiền bạc có thể che đậy mọi thứ. Ông nhìn Hoàng Nam, gã giám đốc mặt mày nham hiểm đang cười đắc chí trên mớ số liệu giả mạo. Ông nhìn tập báo cáo mang tên Trần Minh An. Một tia lửa lóe lên trong đôi mắt cụp xuống của Lão Vương. Một tia lửa của sự căm phẫn, của trí tuệ sắc bén và của quyền lực ngầm đang ngủ yên. Lão Vương chợt hiểu, đã đến lúc, ông không thể tiếp tục là một cái bóng vô hình nữa. Sợi dây trói buộc sự nhẫn nhịn của ông đã đứt. Và những kẻ đang chơi đùa với số phận của Hắc Long, với đạo đức của tập đoàn, sắp phải đối mặt với cơn thịnh nộ của một đế vương tưởng chừng đã ngủ quên.

chat_bubble Bình luận đoạn này

"Trích dẫn đoạn văn đang được chọn..."
arrow_back Chương Trước Chương Sau arrow_forward