Chương 6: Lựa chọn quyết định
schedule 16:28 - 11/04/2026
Cài đặt Đọc
Chạm/Vuốt mép phải màn hình sang chương mới, trái về chương cũ.
Khải đứng lặng lẽ bên cửa sổ, ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều chạm vào gương mặt thanh tú của anh. Cái nhìn của anh dừng lại trên những tòa nhà chọc trời, nơi mà cha mẹ anh từng mơ ước anh sẽ một ngày đứng đầu. "Con trai, ngành kinh doanh là con đường duy nhất," tiếng của cha anh vang vọng trong đầu như một bản nhạc lặp đi lặp lại không bao giờ ngừng lại. Mỗi từ như một mũi giáo đâm vào tâm trí anh.
“Khải, con có biết mục tiêu của gia đình mình không?” Mẹ anh đã hỏi, với ánh mắt đầy hy vọng. “Mẹ không muốn con chỉ là một kẻ mơ mộng, con cần phải vững vàng.”
Vào lúc đó, mọi thứ đều như một cái kén, bó buộc anh ở trong đó, kín đáo nhưng suffocating. Đây không phải lần đầu tiên anh cảm thấy bị giam cầm trong sự kỳ vọng của gia đình. Nhưng lần này, áp lực lớn hơn bao giờ hết. Khải đã từng mơ về việc trở thành một nghệ sĩ, vẽ lên những bức tranh đầy màu sắc, nhưng giờ đây, những màu sắc đó dường như đã nhạt nhòa.
“Ba, con không chắc...” Khải lẩm bẩm, để câu nói dở dang treo lơ lửng giữa không gian.
“Không chắc gì cả! Con không thể lùi bước bây giờ, Khải!” Cha anh quát, giọng ông như sấm rền. “Con đã được cho mọi cơ hội. Con chỉ cần nắm bắt nó!”
“Nắm bắt? Hay là cầm giữ?” Khải nhếch môi, cảm giác như có một khúc mắc trong lòng. “Con không muốn sống cuộc đời của người khác.”
Ánh mắt cha anh như đang bừng bừng lửa giận. “Con không được quên nơi con đến. Con không được phép mang lại nỗi thất vọng.”
Trời ngoài cửa sổ bắt đầu tối dần, những đám mây xám xịt kéo đến chở theo dự cảm của một cơn bão. Khải bước ra khỏi phòng, tìm kiếm một nơi trú ẩn cho tâm hồn đang hỗn loạn của mình. Anh chạy đến quán cà phê nhỏ nơi mà anh thường lui tới, nơi mà mùi cà phê nồng nàn và những tiếng cười lan tỏa như một liều thuốc an thần.
“Khải!” Tiếng gọi quen thuộc, sắc bén như một mũi dao, khiến anh quay lại. Đó là Minh, bạn thân từ thuở ấu thơ. “Mày trông không ổn chút nào.”
Khải thở dài, ngồi xuống ghế. “Tao không biết làm gì tiếp theo, Minh. Gia đình đang tạo sức ép quá lớn.”
Minh nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt Khải. “Mày có điều gì muốn làm không?”
“Thực sự không biết,” Khải đáp, bàn tay đan chéo vào nhau như một cái kén. “Mày có nhớ những giờ tao vẽ tranh không? Đó mới là điều tao muốn làm.”
“Thì sao không thử đi? Dù sao cũng không ai có thể sống thay cho mày.” Minh gợi ý, nhưng sự tự tin trong giọng nói của cậu lại khiến Khải càng thêm rối bời.
Khải lặng lẽ, nhìn ra ngoài, nơi những giọt mưa bắt đầu rơi như những giọt nước mắt của bầu trời. “Mẹ sẽ không đồng ý. Ba cũng sẽ giận.”
“Mày có hạnh phúc không?” Minh hỏi, giọng điệu nghiêm túc nhưng không thiếu phần thân thiện.
“Nếu mày hỏi tao có hạnh phúc khi trở thành một doanh nhân, thì không. Nhưng nếu mày hỏi tao có hạnh phúc khi vẽ tranh, thì có.”
Minh gật đầu. “Thì đó! Mày cần phải sống cho chính mình. Ngày mai, viết một bức thư cho ba mẹ đi. Hãy nói cho họ biết mày thực sự muốn gì.”
Khải nhìn bạn, ánh mắt anh chợt bừng sáng lên như tìm thấy một tia hy vọng. “Có thể, nhưng...”
Minh ngắt lời, “Không có ‘nhưng’. Chỉ cần hành động, mày phải mạnh mẽ lên.”
Quán cà phê dần trở nên đông đúc, nhưng trong lòng Khải chỉ có một nỗi lo âu vây quanh. Sau vài phút im lặng, Khải lấy lại tinh thần. “Mày đúng, tao cần phải làm gì đó.”
Khi Khải đang mải mê suy nghĩ, một âm thanh bất ngờ vang lên từ cánh cửa. Một người đàn ông lạ mặt bước vào, bờ vai rộng, áo vest đen thật gọn gàng, nhưng đôi mắt thì lại như lửa. Anh ta nhìn quanh rồi dừng lại ở bàn của Khải và Minh. “Khải,” giọng nói của người đàn ông như kim châm vào không khí. “Tôi cần nói chuyện với cậu.”
Khải cảm thấy làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Ai vậy?”
Người đàn ông mỉm cười, nhưng không có chút ấm áp nào trong nụ cười đó. “Tôi là người mà cậu cần phải gặp. Có một đề nghị cho cậu. Nhưng nếu cậu không thích nó, cuộc đời cậu có thể sẽ khó khăn hơn rất nhiều.”
Câu nói khẳng định như một cơn gió quật ngã mọi thứ mà Khải đang nghĩ. Anh cảm thấy một cơn rung động trong lòng, như thể tất cả mọi lựa chọn của cuộc đời mình đang bắt đầu rẽ sang một hướng mà anh chưa bao giờ nghĩ đến. Đây là lúc mà mọi thứ bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát.
Minh đứng dậy, nhìn người đàn ông đầy nghi ngờ. “Mày không nên nghe theo hắn.”
“Tao không biết, có thể...” Khải bắt đầu, nhưng câu chuyện của anh đã bị dập tắt bởi ánh mắt kiên định của người đàn ông. “Câu hỏi không phải là có nên hay không, mà là cậu muốn cuộc sống của mình sẽ ra sao.”
Mọi thứ như ngừng lại, và Khải biết rằng quyết định mà anh đưa ra lúc này sẽ định hình cuộc sống của mình mãi mãi. Nhưng liệu anh có đủ can đảm để thay đổi mọi thứ không? Vẫn còn quá nhiều điều chưa rõ. Và trong một khoảnh khắc, mọi sự lựa chọn bỗng chốc trở thành một cuộc chiến không chỉ với gia đình mà còn với chính bản thân.
Liệu Khải có dám từ bỏ mọi điều mình biết để theo đuổi khát vọng của bản thân? Hay anh sẽ lại rơi vào cái bẫy của những kỳ vọng của người khác? Câu chuyện chỉ mới bắt đầu...