Chương 9: Container 500 Tỷ Và Người Bảo Vệ Được Gọi Đúng Tên

Hoàng Việt không đuổi theo những kẻ đang chạy khỏi dãy container.

Anh giữ nguyên vị trí, kéo Nguyễn Minh Tuyền ra sau vạch an toàn rồi bấm gửi gói dữ liệu đã chuẩn bị từ trước.

Camera cảng, sao kê dòng tiền năm trăm tỷ, danh sách số container, log ra vào và bản hợp đồng tư vấn đều được chuyển đồng thời cho pháp chế Đông Hải và lực lượng chức năng đang chờ ngoài cổng.

“Tại sao anh không bắt chúng?” Tuyền hỏi, hơi thở còn gấp.

“Vì bắt một người không quan trọng bằng giữ nguyên chứng cứ.”

Ba phút sau, còi xe vang lên từ đầu bến.

Những lối ra chính bị kiểm soát.

Chiếc xe tải định rời khu cảng bị yêu cầu dừng lại trước cổng kiểm soát.

Việt đi cùng tổ kiểm tra đến container mang số seal xuất hiện trong đoạn camera.

Seal ngoài khớp tờ khai.

Nhưng lớp chì niêm phong bên trong có dấu tháo rồi ép lại.

Một nhân viên cảng lâu năm nhìn thấy chi tiết đó, mặt tái đi.

“Loại kìm này chỉ đội kho B sử dụng.”

Tuyền lập tức yêu cầu lập biên bản ngay tại chỗ.

Không ai được phép mang seal đi trước khi chụp ảnh, đo kích thước và ký xác nhận ba bên.

Khi container được mở, hàng hợp pháp nằm ở lớp ngoài.

Phía trong là kiện hàng không có trên manifest, được đánh mã đúng với danh sách Việt đã chụp được từ nhóm nội gián.

Không còn chỗ cho câu “hiểu lầm”.

Đến sáng, dòng tiền năm trăm tỷ được đối chiếu với các công ty trung gian.

Một quản lý kho khai rằng hắn nhận lệnh thay seal và chỉnh ca trực để xe ra khỏi cảng lúc giao ca.

Người nội gián mà Việt lật mặt ở chương trước chính là đầu mối cung cấp quyền truy cập cho cả đường dây.

Hắn từng nghĩ một bảo vệ bình thường sẽ không biết đọc log hệ thống.

Hắn không biết Việt đã dành nhiều năm sống bằng việc tìm ra lỗ hổng trước khi đối phương kịp nổ súng.

Hội đồng quản trị Đông Hải họp khẩn ngay chiều hôm đó.

Minh Tuyền không dùng vụ án để thanh trừng tất cả những người từng nghi ngờ mình.

Cô yêu cầu tách trách nhiệm theo chứng cứ.

Người trực tiếp nhận tiền bị đình chỉ và chuyển hồ sơ.

Nhân viên bị ép ký lệnh được bảo vệ để làm chứng.

Quy trình seal container được thay đổi: hai người độc lập xác nhận, ảnh seal lưu theo thời gian thực và log cổng không còn quyền sửa tại chỗ.

“Công ty không thể được bảo vệ chỉ bằng một người giỏi đánh nhau,” Tuyền nói trước hội đồng.

“Nó phải được bảo vệ bằng một hệ thống khiến người xấu khó giấu tay.”

Việt ngồi cuối bàn, nghe câu đó rồi khẽ gật đầu.

Ông chủ tịch hỏi anh muốn vị trí gì sau khi vụ án khép lại.

Việt đáp:

“Tôi vẫn làm an ninh. Nhưng tôi muốn đội an ninh được quyền báo cáo rủi ro trực tiếp, không phải qua người đang bị kiểm tra.”

Hội đồng đồng ý.

Một tháng sau, cảng Đình Vũ vào ca sáng.

Việt đứng bên cổng, trên ngực không còn tấm bảng tên “bảo vệ hợp đồng” mà là thẻ phụ trách an ninh vận hành.

Một nhân viên mới nhìn anh rồi hỏi nhỏ:

“Anh Việt, nghe nói trước đây anh là võ thần gì đó thật hả?”

Việt bật cười.

“Không. Tôi chỉ là người đọc kỹ camera hơn người khác.”

Minh Tuyền bước tới, đặt một tập hồ sơ xuống bàn trực.

“Hợp đồng mới.”

Việt mở ra.

Không phải hợp đồng chia lợi nhuận.

Đó là quy chế bảo vệ người tố cáo nội bộ mà cô vừa ký.

“Thứ này đáng giá hơn năm mươi phần trăm lợi nhuận,” anh nói.

“Tôi biết.”

Họ nhìn ra dãy container dưới nắng sớm.

Những chiếc xe vẫn vào rồi ra, cần cẩu vẫn chuyển động, biển vẫn đầy tiếng máy.

Nhưng đường dây năm trăm tỷ đã bị cắt khỏi cảng.

Hoàng Việt không cần lộ một thân phận huyền thoại nào để được gọi đúng tên.

Anh chỉ cần đứng đúng chỗ khi sự thật cần một người không lùi.

Ba tháng sau, Việt tự tay tổ chức một buổi diễn tập tại đúng dãy container nơi vụ án bắt đầu.

Không báo trước kịch bản cho đội ca.

Một seal giả được cài vào lô hàng mô phỏng, một lệnh điều xe bất thường được gửi vào phút giao ca.

Mười một phút sau, một bảo vệ trẻ bấm nút dừng quy trình và gọi xác minh chéo.

Việt nhìn đồng hồ rồi mỉm cười.

Minh Tuyền đứng cạnh hỏi:

“Mười một phút là tốt hay chậm?”

“Tốt hơn hai mươi giờ.”

Người bảo vệ trẻ tưởng mình sắp bị khiển trách vì làm chậm xe.

Việt gọi cậu lại và nói trước cả đội:

“Người làm an ninh giỏi không phải người mở cổng nhanh nhất. Là người biết lúc nào không nên mở.”

Từ hôm đó, câu nói được in nhỏ ở mặt sau thẻ ca trực.

Không ai treo ảnh Việt trong phòng bảo vệ, cũng chẳng ai gọi anh là võ thần.

Anh thích như vậy.

Mỗi ngày cảng vận hành bình thường, mỗi container đi đúng hồ sơ và mỗi người dám dừng một lệnh đáng ngờ mới là phần thưởng thực tế hơn mọi danh xưng.

Cuộc diễn tập seal giả lần thứ hai chỉ mất bảy phút để bị phát hiện.

Việt không khen đội quá lâu.

Anh đổi kịch bản ngay lần sau.

“Hệ thống tốt không phải hệ thống thắng đúng một bài kiểm tra,” anh nói.

“Là hệ thống vẫn tỉnh khi người ra đề đổi cách gian lận.”

Minh Tuyền nghe vậy liền đưa yêu cầu diễn tập vào lịch hàng quý.

Cảng không trở nên an toàn vì một võ thần canh cửa.

Nó an toàn hơn vì nhiều người bình thường được trao quyền dừng một điều bất thường trước khi quá muộn.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...