Chương 5: Bẫy Tử Thần Tại Cảng Đình Vũ
Giữa sự tấp nập của cảng Đình Vũ, những tiếng động ồn ào từ các xe container, tiếng máy móc làm việc không ngừng nghỉ vang vọng khắp nơi.
Hoàng Việt đứng gác với dáng vẻ trầm tư, ánh mắt sắc lạnh của anh như đang tìm kiếm điều gì đó giữa dòng người qua lại.
Đột nhiên, một chiếc xe hơi màu đen đỗ xịch lại trước mặt, phanh gấp đến nỗi lốp xe kêu lên chói tai.
Nguyễn Minh Tuyền bước ra, với bộ vest đen ôm sát, cô có vẻ căng thẳng hơn bao giờ hết.
“Việt!” Cô gọi lớn, giọng nói lộ rõ sự lo lắng.
“Tôi ở đây.” Việt trả lời, ánh mắt vẫn cố gắng quan sát xung quanh.
“Chúng ta không có nhiều thời gian.
Tôi đã nhận được tin rằng bọn buôn lậu đang chuẩn bị hành động.”
Việt gật đầu, anh biết rằng mọi thứ đang trôi đi nhanh chóng.
“Chúng ta cần phải tìm bằng chứng càng sớm càng tốt.”
“Đúng vậy.” Minh Tuyền đồng ý, đôi môi mỏng của cô mím chặt lại, thể hiện sự quyết tâm.
Họ di chuyển nhanh về phía container mà trước đó họ đã phát hiện ra dấu hiệu bất thường.
Việt cúi xuống kiểm tra chiếc khóa của container.
“Có vẻ như đã bị mở trước đó.” Anh nhận xét, ánh mắt lướt qua các vết xước trên khóa.
“Chúng ta cần phải vào bên trong.” Minh Tuyền nói, giọng nói của cô ẩn chứa sự lo lắng.
Việt gật đầu, sử dụng chiếc chìa khóa dự phòng mà anh đã có trong tay.
Âm thanh của khóa bật mở vang lên như tiếng chuông cảnh báo.
Họ cùng nhau bước vào bên trong container, ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của Việt soi sáng không gian chật hẹp.
Bên trong là một khung cảnh hỗn độn với các thùng hàng chất đống, mùi hăng hắc của hóa chất khiến họ cảm thấy khó chịu.
“Cẩn thận!” Việt cảnh báo, khi anh nhận thấy một dấu hiệu bất thường trên một trong các thùng hàng.
Cô gái nhìn theo hướng tay chỉ của anh, đôi mắt mở lớn, lộ rõ sự hoài nghi.
“Có gì không ổn sao?”
“Để tôi kiểm tra.” Việt bước tới, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng.
Khi anh mở nắp thùng, một làn khói trắng phả ra, khiến cả hai phải lùi lại.
“Đó là hàng cấm, chắc chắn rồi!” Minh Tuyền thốt lên, sắc mặt trở nên trắng bệch.
“Chúng ta phải đi ngay!” Việt nói, cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập.
Họ nhanh chóng rời khỏi container, nhưng trước khi đi, Việt kịp chụp lại một vài hình ảnh bằng điện thoại di động của mình.
“Chúng ta cần khôi phục camera an ninh, có thể chúng đã ghi lại những gì đã xảy ra ở đây.” Anh nghĩ to.
“Đúng vậy, chúng ta sẽ tìm cách truy cập vào hệ thống đó.” Minh Tuyền đồng ý, ánh mắt của cô sáng lên với hy vọng.
Khi họ quay trở lại văn phòng an ninh của cảng, Việt cảm thấy tim mình đập mạnh.
“Tôi sẽ truy cập vào hệ thống camera.” Anh nói, ngồi xuống máy tính.
“Tôi sẽ tìm hiểu thêm về thông tin của các container.” Minh Tuyền trả lời, mở một tài liệu trên máy tính của mình.
Việt nhập mật khẩu vào hệ thống, đầu óc anh tập trung cao độ.
“Có một vấn đề…” Anh lẩm bẩm, khi màn hình hiển thị thông báo lỗi.
“Có gì không ổn?” Minh Tuyền hỏi, lo lắng hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô.
“Hệ thống bảo mật đã được nâng cấp, chắc chắn đã có ai đó thao tác.” Việt nghi ngờ, lòng anh dâng lên một cảm giác bất an.
“Chúng ta có thể liên hệ với bộ phận IT để được hỗ trợ.” Cô gợi ý.
Việt gật đầu, nhưng trong đầu anh đã nảy ra một kế hoạch khác.
“Tôi sẽ thử vào lại bằng cách khác.” Anh quyết định.
“Bạn có chắc chắn không?” Minh Tuyền hỏi, lo lắng trong ánh mắt.
“Chắc chắn.
Tôi đã từng làm việc trong lĩnh vực này.” Việt tự tin đáp lại.
“Được rồi.” Cô thở dài, nhường lại không gian cho Việt làm việc.
Việt bắt đầu thao tác, tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, cảm giác hồi hộp dâng trào.
“Đã vào được hệ thống.” Anh thông báo, cảm giác như một chiến thắng nhỏ trong lòng.
Màn hình hiện lên hình ảnh từ các camera an ninh, từng khung cảnh đã qua hiện lên rõ nét.
“Tìm kiếm thời điểm gần nhất có dấu hiệu bất thường.” Minh Tuyền nhắc nhở, ánh mắt cô dán chặt vào màn hình.
Họ cùng nhau xem xét từng khung hình, sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi hình ảnh của chiếc xe hơi màu đen đột ngột xuất hiện.
“Chính là nó!” Việt chỉ tay vào màn hình, trái tim anh đập như trống trận.
Nguyễn Minh Tuyền gần như không thể thở nổi, cô nhìn chằm chằm vào hình ảnh chiếc xe đang dừng lại, những kẻ lạ mặt bước ra.
“Chúng ta cần phải báo cáo ngay cho cảnh sát.” Cô nói, giọng nói run rẩy.
“Chưa được!” Việt ngăn lại, “Nếu báo cảnh sát thì mọi chứng cứ sẽ bị tiêu hủy.”
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
“Chúng ta sẽ phải tìm ra bằng chứng cụ thể hơn, đủ để tóm gọn cả bọn.” Việt quyết định.
“Thời gian không còn nhiều nữa.” Minh Tuyền nhấn mạnh, đôi mắt cô lo âu.
“Chúng ta sẽ làm được.” Việt tự nhủ, sự quyết tâm trong ánh mắt anh như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Cả hai họ tiếp tục công việc, không ai trong số họ biết rằng thời gian đang trôi qua từng giây từng phút, và nguy hiểm đang rình rập ngay sau lưng.