Chương 9: Đông Anh Sau Phán Quyết Và Đời Thứ Hai
Phán quyết của tòa giữ lại mảnh đất tổ tiên cho gia đình Nguyễn Hoàng Minh.
Nhưng Minh biết một bản án không làm Tạ Hữu Hùng biến mất khỏi cuộc đời mình.
Ngay sau phiên tòa, luật sư của gia đình nộp toàn bộ camera, ghi âm và sao kê ba tỷ đồng cho cơ quan có thẩm quyền để làm rõ dấu hiệu thao túng hợp đồng và hoạt động của nhóm tín dụng đen.
Minh không đuổi theo Hùng để trả thù.
Anh yêu cầu gia đình ngừng mọi giao dịch miệng, lập lại hồ sơ quyền sử dụng đất, sao lưu giấy tờ và tuyệt đối không vay nóng bằng tài sản tổ tiên.
“Con trọng sinh về mà việc đầu tiên sau khi thắng là bắt cả nhà đi công chứng giấy tờ à?” em trai anh càu nhàu.
Minh đáp:
“Đúng. Kiếp trước nhà mình mất đất vì nghĩ người quen thì không cần giấy.”
Lê Vy Anh nghe vậy chỉ cười.
Cô vẫn giữ tài sản và phần vốn của mình độc lập như thỏa thuận ban đầu.
Minh không phản đối.
Hai người hợp tác trên từng dự án bằng hợp đồng rõ ràng.
Đó là cách họ giữ quan hệ không biến thành một khoản nợ tình cảm.
Vài tháng sau, Tạ Hữu Hùng bị điều tra cùng những người liên quan đến đường dây cho vay và hợp đồng đất có dấu hiệu gian lận.
Hắn không còn đủ khả năng đứng trước cửa nhà Minh để nói câu “cuộc chiến chưa kết thúc”.
Phần còn lại thuộc về pháp luật.
Còn Minh quay về với lời hứa lớn hơn trong tiêu đề cuộc đời thứ hai của mình: xây một đế chế mà không cần giẫm lên đất của người khác.
Anh không bán 2.000 mét vuông ngay khi giá bắt đầu tăng.
Cũng không vay quá sức để ôm mọi mảnh đất anh biết sẽ có lợi.
Biết tương lai không đồng nghĩa được quyền bất cẩn.
Minh lập một công ty nhỏ chuyên phân tích quy hoạch và đầu tư bất động sản pháp lý sạch.
Nguyên tắc đầu tiên: không mua đất đang tranh chấp.
Nguyên tắc thứ hai: không ép chủ đất trong lúc họ thiếu tiền.
Nguyên tắc thứ ba: mọi kỳ vọng quy hoạch phải được ghi là rủi ro, không được nói như sự chắc chắn.
Vy Anh đọc ba dòng đó rồi hỏi:
“Anh biết trước nhiều thứ hơn người khác mà tự trói tay vậy không tiếc à?”
Minh nhìn mảnh đất nhà mình.
“Kiếp trước tôi thua không phải vì thiếu thông tin. Tôi thua vì nghĩ thông tin cho mình quyền thắng mọi giá.”
Những năm sau, Đông Anh đổi khác thật.
Đường mới mở, cầu mới nối, giá đất đi lên rồi có lúc chững lại.
Công ty của Minh lớn dần, không phải sau một đêm.
Mỗi dự án có hồ sơ pháp lý, phương án dòng tiền và giới hạn rủi ro.
Anh bỏ qua nhiều thương vụ mà trí nhớ từ kiếp trước nói sẽ thắng, chỉ vì hồ sơ hiện tại không đủ sạch.
Có người cười anh nhát.
Minh không giải thích.
Anh đã từng sống một đời để biết lợi nhuận không cứu được người mất tất cả.
Một buổi tối nhiều năm sau, Minh đứng trên cầu nhìn về phía Đông Anh.
Vy Anh đến cạnh anh.
“Anh còn nhớ ngày tòa xử không?”
“Nhớ.”
“Ngày đó anh nói sẽ xây đế chế.”
Minh nhìn những dự án đang sáng đèn phía xa.
“Anh nói hơi quá.”
“Vậy cái kia là gì?”
“Một công ty làm ăn được.”
Vy Anh bật cười.
Minh cũng cười.
Mảnh đất tổ tiên vẫn còn một phần được gia đình giữ lại, có ngôi nhà mới xây nhưng cây cũ trước sân không bị chặt.
Đế chế mà Minh muốn dựng trong đời thứ hai cuối cùng không nằm ở số mét vuông anh sở hữu.
Nó nằm ở việc anh có đủ quyền lực để nói không với cùng kiểu sai lầm từng giết chết đời trước của mình.
Năm 2008 cho anh cơ hội bắt đầu lại.
Phán quyết ở Chương 8 trả lại mảnh đất.
Những năm sau trả lại cho anh thứ quan trọng hơn: một cuộc đời không còn bị quá khứ điều khiển.
Năm thị trường bất động sản chững lại, công ty của Minh gặp phép thử khó hơn mọi màn “biết trước tương lai”.
Nhiều đối thủ dùng đòn bẩy lớn bắt đầu bán tháo.
Nhân viên hỏi anh có tận dụng cơ hội gom đất không.
Minh chỉ vào bảng dòng tiền.
“Mua được không quan trọng bằng sống được sau khi mua.”
Anh bỏ qua ba thương vụ giá rẻ vì pháp lý chưa rõ và nợ quá cao.
Vy Anh hỏi liệu ký ức kiếp trước có nói những khu đất đó sẽ tăng không.
“Có.”
“Vậy sao bỏ?”
“Vì đời này tôi không muốn thắng bằng cách đặt gia đình vào đúng cái vực từng giết đời trước.”
Một năm sau, hai trong ba dự án vướng kiện tụng.
Minh không vui vì mình đoán đúng.
Anh chỉ thấy nhẹ vì lần này đã biết nói không.
Đế chế của anh vì thế lớn chậm hơn lời hứa ngày trẻ, nhưng đứng vững hơn.
Khi con đầu lòng của Minh ra đời, anh làm một việc mà kiếp trước chưa từng nghĩ tới: tách riêng tài sản gia đình khỏi tài sản công ty.
Vy Anh ký cùng anh trước công chứng viên.
Cô hỏi:
“Anh còn ám ảnh vụ đất tổ tiên đến vậy sao?”
“Không.”
Minh nhìn đứa trẻ đang ngủ.
“Chính vì hết ám ảnh nên anh mới muốn con mình sau này không phải đánh nhau để biết cái gì thuộc về ai.”
Đời thứ hai của anh cuối cùng đã tạo ra một thứ tương lai mà ký ức kiếp trước không thể chỉ đường sẵn.
— HẾT —