Chương 3: Cuộc Đối Đầu Căng Thẳng Với Bùi Lực

Nguyễn Hoàng Minh đứng trước một quán cà phê trên đường Trường Sa, lòng tràn đầy lo lắng.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi qua những tán cây, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất.

Hắn đã hẹn gặp Bùi Lực, kẻ cầm đầu băng nhóm tín dụng đen, tại một địa điểm kín đáo.

Minh ngửi thấy mùi cà phê đậm đặc pha lẫn không khí trong lành của buổi sáng sớm.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh trước cuộc đối đầu sắp tới.

Nhưng nỗi lo lắng vẫn dâng trào trong lòng, khiến những ngón tay hắn siết chặt quanh chiếc điện thoại.

Hắn nhìn đồng hồ, thời gian không chờ đợi ai, chỉ còn vài phút nữa Bùi Lực sẽ xuất hiện.

Và với hắn, chỉ còn 24 giờ để ngăn chặn việc bán mảnh đất tổ tiên.

Cuối cùng, một chiếc xe hơi đen bóng dừng lại trước quán cà phê.

Cửa xe mở ra, Bùi Lực bước xuống với vẻ tự tin và kiêu ngạo, gương mặt hắn ánh lên nụ cười lạnh lùng.

Hắn mặc một bộ vest đen, tóc vuốt ngược, tạo nên một hình ảnh đầy quyền lực và bí hiểm.

Minh cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người mình, cảm giác sợ hãi và quyết tâm đan xen nhau.

Bùi Lực bước vào quán, ánh mắt hắn lướt qua Minh, và dừng lại ở chiếc bàn trong góc, nơi có một chiếc ghế trống.

“Ngồi đi, Hoàng Minh,” Bùi Lực nói, giọng điệu đầy thách thức.

Minh thu hết can đảm, bước đến, ngồi xuống và không rời mắt khỏi kẻ thù.

“Chúng ta cần nói về mảnh đất đó,” Minh bắt đầu, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

Bùi Lực châm một điếu thuốc, khói thuốc bay lên, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.

“Thật không may, mảnh đất đó đã thuộc về chúng tôi.

Hợp đồng đã ký, và không ai có thể thay đổi được điều đó,” Bùi Lực nhếch mép cười.

Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng Minh, nhưng hắn không thể để kẻ thù thấy sự yếu đuối của mình.

“Tôi có lý do để tin rằng hợp đồng đó không hợp pháp,” Minh đáp, tự tin hơn.

Bùi Lực nhướng mày, vẻ mặt tỏ ra nghi ngờ.

“Nghe có vẻ thú vị.

Bạn có bằng chứng gì không?”

Minh rút ra một tập tài liệu từ cặp, đặt xuống bàn với một âm thanh “bịch” mạnh mẽ.

“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng từ Vietcombank, chứng minh rằng số tiền bạn đã nhận không khớp với giá trị thực của mảnh đất,” Minh nói, ánh mắt không rời khỏi gương mặt Bùi Lực.

Bùi Lực cầm tài liệu lên, lật qua lật lại, vẻ mặt dần chuyển từ tự tin sang lo lắng.

“Cậu nghĩ rằng vài tờ giấy này có thể làm lung lay được tôi ư?” Bùi Lực cười khẩy, nhưng Minh nhận ra rằng hắn đã chạm đến điểm yếu của đối thủ.

“Còn đây là tập tin ghi âm cuộc họp ký kết giữa bạn và gia đình tôi, trong đó có nhiều điều khoản bất hợp pháp,” Minh tiếp tục, giọng nói vững vàng hơn.

“Tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng để không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.”

Bùi Lực dừng lại, ánh mắt trở nên căng thẳng.

“Cậu đang đùa với lửa đấy,” hắn nói, giọng điệu có phần đe dọa.

Minh không lùi bước, hắn chạm tay lên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt gỗ.

“Tôi không đùa, tôi chỉ đang bảo vệ quyền lợi của mình và gia đình,” Minh khẳng định.

“Nếu bạn không muốn gặp rắc rối, hãy suy nghĩ lại về hợp đồng đó.”

Bùi Lực gật gù, nhưng Minh biết rằng hắn vẫn không thể yên tâm.

“Cậu thật sự nghĩ rằng một kẻ như tôi sẽ từ bỏ dễ dàng sao?”

“Không, nhưng tôi có những chứng cứ đủ mạnh để khiến bạn phải suy nghĩ lại,” Minh đáp, cảm thấy sự tự tin đang dâng trào.

“Cậu nghĩ rằng mình thông minh hơn tôi sao?” Bùi Lực hỏi, đôi mắt hắn như ánh lên sự tức giận.

“Tôi không nghĩ vậy, nhưng tôi có những gì cần thiết để đánh bại bạn,” Minh khẳng định, ngữ điệu trở nên sắc bén hơn.

Bùi Lực siết chặt tay lại, có vẻ như hắn đang cố gắng kìm nén cơn giận.

“Được rồi, hãy để tôi xem những gì cậu có,” hắn nói, giọng điệu có phần hạ thấp.

Minh biết rằng đây là cơ hội để hắn giành lại quyền kiểm soát.

“Tôi có một video từ camera an ninh tại tòa nhà văn phòng, chứng minh rằng việc ký kết hợp đồng diễn ra dưới áp lực và không công bằng,” Minh tiếp tục, cảm thấy hơi thở của cuộc chiến đang trở nên căng thẳng.

Bùi Lực bắt đầu cứng người, ánh mắt hắn chuyển từ bình tĩnh sang hoang mang.

“Cậu đang đùa với tôi đấy à?”

“Tôi không đùa, nếu bạn không ngừng việc bán mảnh đất đó, tôi sẽ công khai tất cả những bằng chứng này,” Minh nói, giọng điệu không chút sợ hãi.

Bùi Lực nhìn chằm chằm vào Minh, như thể đang cân nhắc mọi lựa chọn.

“Được, tôi sẽ xem xét,” hắn cuối cùng nói, nhưng Minh biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

Hắn đứng dậy, cảm thấy như mình vừa giành được một phần thắng trong trận chiến này.

“Cảm ơn vì đã dành thời gian,” Minh nói, rồi quay lưng rời khỏi quán cà phê, lòng nặng trĩu nhưng đầy quyết tâm.

Hắn biết rằng còn nhiều thử thách phía trước, nhưng giờ đây, hắn đã có trong tay những vũ khí sắc bén để chiến đấu.

Nguyễn Hoàng Minh đã trở lại, và lần này hắn sẽ không để lịch sử lặp lại.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...