Chương 4: File Cuối Cùng

Ba ngày sau, chú Hùng gọi tôi. Không gọi qua Minh. Không nhắn qua bà Hương. Gọi thẳng vào số cá nhân của tôi — số mà tôi chưa từng đưa cho ông. Điều đó có nghĩa là trong nhà họ Trần, cuối cùng họ đã ngồi lại để bàn về tôi. Không phải như một cô con dâu đi xe Vision nữa. Mà như một rắc rối. Giọng chú Hùng trong điện thoại rất ấm. “Lan à, chú Hùng đây. Chú muốn mời cháu ăn trưa. Có mấy chuyện người lớn trong nhà nên nói cho rõ, tránh hiểu lầm.” Tôi nhìn lịch trên màn hình. “Dạ. Chú gửi địa chỉ.” Minh đứng cạnh tôi, sắc mặt trầm xuống. “Anh đi cùng.” Tôi lắc đầu. “Không. Lần này để em.” “Lan...” Tôi nhìn anh. “Anh đã chọn em ở quán cà phê. Vậy đủ rồi. Còn chú Hùng, ông ấy không đến vì anh. Ông ấy đến vì file cuối cùng.” Minh im lặng. Rồi anh nói: “Vậy anh chờ ngoài nhà hàng.” Tôi không từ chối. Có những thay đổi không cần nói lớn. Chỉ cần người đó thật sự có mặt. Nhà hàng chú Hùng chọn nằm ở trung tâm quận 1. Phòng riêng. Rèm nhung. Đèn vàng. Trên bàn có sẵn rượu vang, dù mới mười một giờ rưỡi trưa. Chú Hùng năm mươi hai tuổi, vest xám, đồng hồ đắt tiền, tóc chải ngược. Bên cạnh ông là một người đàn ông trẻ cầm iPad, chắc là trợ lý. “Cháu đến rồi à.” Chú Hùng đứng dậy bắt tay tôi. “Ngồi đi. Chú gọi món rồi.” Tôi ngồi xuống. Không tháo túi khỏi vai. Ông nhìn thấy, cười. “Cháu cẩn thận giống anh Thắng ngày trẻ.” Tôi đáp: “Bố cẩn thận hơn cháu nhiều.” Nụ cười của ông hơi khựng. Rồi ông rót rượu. “Cháu giỏi. Chú không phủ nhận. Một cô gái trẻ mà có thể tự mua nhà, giúp cả gia đình chồng giữ lại căn nhà, lại còn giữ hồ sơ đầy đủ như vậy. Đáng nể.” Tôi không uống rượu. “Chú muốn nói chuyện gì?” Ông đặt ly xuống. “Chuyện cổ phần công ty.” Tôi nhìn ông. Ông nói tiếp: “Ba mươi lăm phần trăm cổ phần của anh Thắng trong công ty vật liệu xây dựng đã được chuyển nhượng cho chú từ tháng Chín năm ngoái. Có hợp đồng. Có chữ ký. Có người làm chứng. Cho nên phần này không còn nằm trong di sản.” Tôi hỏi: “Chữ ký của bố?” “Đúng.” “Ngày nào tháng Chín?” Ông nhìn trợ lý. Người trợ lý mở iPad, đọc ngày. Tôi gật đầu. “Ngày đó bố đang nằm viện.” Không khí trong phòng lạnh xuống. Chú Hùng vẫn cười. “Bệnh thì bệnh, ký giấy vẫn ký được.” “Không phải giấy tờ đơn giản,” tôi nói. “Là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Cần xác nhận ý chí, cần người ký đủ minh mẫn, cần quy trình rõ ràng. Ngày đó bố đang truyền thuốc tại Bệnh viện Ung Bướu. Từ tám giờ sáng đến gần năm giờ chiều, hồ sơ điều dưỡng ghi đủ. Người thăm bệnh hôm đó là cháu.” Tôi mở túi, lấy ra một tập hồ sơ. Không đẩy sang ngay. Chỉ đặt lên bàn. “Đây là bản sao hồ sơ bệnh án tháng Chín. Đây là lịch truyền thuốc. Đây là hóa đơn viện phí. Đây là bản photo sổ ký tên người thăm bệnh trong ngày đó.” Nụ cười trên mặt chú Hùng nhạt đi. Tôi lấy tiếp một tập giấy khác. “Còn đây là bản đối chiếu chữ ký sơ bộ do chuyên gia giám định độc lập thực hiện. Chữ ký trên hợp đồng chuyển nhượng cổ phần có nhiều điểm không khớp với chữ ký của bố trong các hồ sơ ngân hàng, hồ sơ điều trị và giấy tờ công chứng gần cùng thời điểm.” Người trợ lý ngồi thẳng lên. Chú Hùng không nhìn tập giấy. Ông nhìn tôi. “Cháu đang buộc tội chú làm giả chữ ký?” Tôi bình tĩnh đáp: “Cháu chưa buộc tội ai. Cháu chỉ nói nếu hồ sơ này được đưa ra tòa hoặc cơ quan điều tra, sẽ có người phải giải thích rất nhiều.” Ông cười lạnh. “Cháu nghĩ chuyện làm ăn đơn giản vậy sao? Công ty đó nếu không có chú gánh, anh Thắng đã mất trắng từ lâu.” “Tài sản nào của chú thì chú giữ. Tài sản nào của bố thì trả về di sản.” “Cháu là con dâu, không có quyền nói chuyện đó.” “Tôi là người đang giữ hồ sơ chứng minh có dấu hiệu gian dối trong hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.” Tôi bỏ chữ “cháu”. Chú Hùng nghe ra. Mặt ông tối lại. “Lan, chú khuyên thật. Tiền mua ba căn nhà của cháu, nếu người ta đào sâu, chưa chắc đẹp như cháu nghĩ đâu. Lương kế toán mà mua hết nhà này đến nhà khác, người ngoài nghe sẽ đặt câu hỏi.” Đây rồi. Lời dọa thật sự. Tôi mở laptop. Không phải file trong thư mục **NHÀ HỌ TRẦN**. Mà là thư mục **TÀI SẢN RIÊNG — NGUYỄN HOÀNG LAN**. Tôi mở từng file trước mặt ông. Hợp đồng lao động. Thu nhập thêm. Sao kê ngân hàng. Hợp đồng cho thuê nhà. Biên lai thuế cho thuê tài sản. Hồ sơ vay và tất toán ngân hàng. Lịch sử chuyển khoản đặt cọc, mua bán, thanh toán. Từng dòng sạch sẽ. Từng con số khớp nhau. Tôi nói: “Tiền sạch thì không sợ bị hỏi. Còn chữ ký giả thì khác.” Chú Hùng không nói nữa. Tôi lấy ra một phong bì cuối cùng. “Trong đây là đơn yêu cầu luật sư đại diện gia đình rà soát lại hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, đơn đề nghị trưng cầu giám định chữ ký, và bản tường trình về tình trạng sức khỏe của bố tại thời điểm ký.” Tôi đẩy phong bì sang giữa bàn. “Chú có hai lựa chọn. Một là ký biên bản hủy thỏa thuận chuyển nhượng, đưa ba mươi lăm phần trăm cổ phần về khối di sản để chia theo luật. Hai là để luật sư làm tiếp phần còn lại.” Chú Hùng nhìn phong bì rất lâu. “Cháu muốn gì?” ông hỏi. “Tôi không muốn gì của chú. Tôi muốn mẹ và Minh nhận lại phần thuộc về họ.” “Còn cháu?” Tôi đứng dậy. “Tôi có đủ rồi.” Tôi lấy ví, đặt tiền phần nước của mình lên bàn. “Cảm ơn chú đã mời.” Mở cửa phòng riêng, tôi thấy Minh đang đứng ngoài hành lang. Anh không hỏi ngay. Chỉ nhìn tôi. Tôi nói: “Xong rồi.” Minh nhìn cánh cửa sau lưng tôi. “Ông ấy sẽ trả không?” Tôi bước về phía thang máy. “Sẽ.” “Sao em chắc?” Tôi nhìn số tầng đang nhảy trên màn hình. “Vì người như chú Hùng có thể tham. Nhưng không ngu.” ---

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng