Chương 5: Cái Bàn Không Còn Thuộc Về Họ

Thứ Sáu, luật sư của ông Thắng gọi cho Minh. Thứ Bảy, một cuộc họp được tổ chức tại văn phòng luật sư. Lần này tôi không ngồi ở cuối bàn. Tôi ngồi cạnh Minh. Bà Hương đến sớm. Mặt bà hốc hác hơn sau đám tang, nhưng ánh mắt không còn sắc như hôm họp chia tài sản. Chị Phương và anh Hải cũng có mặt. Chị Phương tránh nhìn tôi. Anh Hải thì nhìn tôi nhiều hơn mức cần thiết. Từ sau hôm biết căn nhà đang ở là của tôi, anh ta không còn vẻ lơ đãng dán mắt vào điện thoại nữa. Chú Hùng đến cuối cùng. Vest vẫn chỉnh tề. Tóc vẫn chải ngược. Nhưng không còn nụ cười ấm áp. Luật sư đặt hồ sơ lên bàn. “Sau khi các bên rà soát lại, ông Hùng đồng ý ký biên bản hủy thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần lập tháng Chín năm ngoái, với lý do hồ sơ có sai sót nghiêm trọng về điều kiện ký kết và ý chí của người chuyển nhượng. Ba mươi lăm phần trăm cổ phần sẽ được đưa về khối di sản của ông Trần Văn Thắng để thực hiện thủ tục thừa kế theo quy định.” Bà Hương nhắm mắt. Bàn tay bà run nhẹ. Minh đặt tay lên vai mẹ. Chú Hùng cầm bút ký. Tiếng bút chạy trên giấy nghe rất rõ. Không ai vỗ tay. Không ai lớn tiếng. Nhưng tôi biết, đó là âm thanh của một người vừa phải nhả ra thứ ông ta tưởng đã nuốt trọn. Ký xong, chú Hùng đứng dậy. Trước khi đi, ông nhìn tôi. “Cháu giỏi hơn chú nghĩ.” Tôi đáp: “Không phải cháu giỏi. Là chú xem thường sai người.” Chú Hùng khựng lại. Rồi đi thẳng. Cửa phòng đóng lại. Không khí trong phòng vẫn nặng. Tôi tưởng mọi chuyện đến đó là xong. Nhưng Minh đứng dậy. Anh nhìn luật sư. “Cho tôi nói thêm một việc gia đình được không?” Luật sư gật đầu, đứng dậy ra ngoài để chúng tôi có không gian riêng. Minh quay sang bà Hương. “Mẹ, căn nhà hiện tại là của Lan. Giấy tờ rõ ràng. Từ hôm nay, con mong mẹ đừng để ai trong nhà gọi đó là nhà của họ Trần nữa.” Bà Hương ngẩng lên. Mắt bà đỏ. Minh nói tiếp: “Con và Lan sẽ dọn ra riêng trong tháng này. Không phải vì bỏ mẹ. Mà vì con đã để vợ con sống trong một nơi gọi là nhà suốt bốn năm, nhưng không ai thật sự coi cô ấy là người nhà.” Chị Phương bật dậy. “Minh, em nói vậy là ý gì? Bây giờ ba mới mất, em định bỏ mẹ một mình?” Minh nhìn chị. “Chị Phương, chị không có quyền dùng mẹ để giữ tụi em lại. Nếu chị lo cho mẹ, chị có thể về ở với mẹ.” Chị cứng họng. Anh Hải kéo nhẹ tay vợ. Minh nhìn sang anh Hải. “Còn chuyện anh chị cần tiền trả nợ, đừng nhắm vào tài sản của Lan nữa.” Tôi quay sang Minh. Chị Phương tái mặt. Anh Hải đứng bật dậy. “Minh, chú nói gì vậy?” Minh lấy một xấp giấy từ trong túi ra, đặt lên bàn. “Tin nhắn anh mượn tiền chị Phương, tin nhắn chị Phương hỏi mẹ về chuyện sang tên nhà, và khoản vay bên ngoài đứng tên anh. Em không muốn làm lớn. Nhưng nếu anh chị tiếp tục kéo Lan vào, em sẽ đưa hết cho luật sư.” Chị Phương nhìn xấp giấy, môi run lên. Lần đầu tiên từ ngày tôi về làm dâu, chị không tìm được câu nào để nói. Minh quay về phía bà Hương. “Mẹ. Hôm họp ở nhà, chị Phương đưa bảng tính bắt Lan trả sáu trăm triệu. Hôm nay, con muốn mọi người nói rõ một câu.” Anh nhìn chị Phương. “Chị có xin lỗi vợ em không?” Chị Phương nhìn bà Hương, rồi nhìn anh Hải. Không ai cứu chị. Cuối cùng, chị nhìn tôi. Giọng chị nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Lan, chị xin lỗi.” Minh không ngồi xuống. “Vì chuyện gì?” Câu hỏi đó làm tôi hơi sững. Nó giống hệt câu tôi từng hỏi anh. Chị Phương siết chặt túi xách. “Vì đã nói em không đóng góp gì. Vì đã yêu cầu em trả sáu trăm triệu. Vì đã đề nghị em sang tên nhà cho mẹ.” Tôi nhìn chị. Không hả hê. Chỉ thấy nhẹ. Có những câu xin lỗi đến không phải để hàn gắn. Mà để kết thúc một giai đoạn người ta được phép làm tổn thương mình mà không phải trả giá. Bà Hương lúc này mới lên tiếng. “Lan.” Tôi nhìn bà. Bà đứng dậy. Không còn dáng vẻ của người ngồi đầu bàn chia tài sản hôm trước. “Bà sai rồi.” Câu nói ngắn. Nhưng với bà Hương, có lẽ nó rất nặng. “Bốn năm qua bà nhìn con qua cái xe, cái túi, bộ đồ con mặc. Bà nghĩ con không có gì nên bà coi nhẹ con. Bà cũng để người khác coi nhẹ con.” Bà nghẹn lại. “Bà xin lỗi.” Tôi không đáp ngay. Cả phòng nhìn tôi. Tôi nói: “Con nhận lời xin lỗi. Nhưng con và Minh vẫn sẽ ra riêng.” Bà Hương gật đầu. Lần này, bà không cãi. “Bà hiểu.” Tôi đứng dậy, cầm túi. Trước khi ra khỏi phòng, tôi quay lại nhìn mọi người. “Con không cần ai trả lại bốn năm đã qua. Nhưng từ hôm nay, con không muốn nghe bất kỳ ai trong nhà nói rằng con ăn nhờ ở đậu nữa.” Không ai nói gì. Tôi bước ra ngoài. Minh đi sau tôi. Lần này, anh không để tôi đi một mình. Hai tuần sau, chúng tôi dọn ra căn hộ nhỏ ở Bình Thạnh — căn đầu tiên tôi mua năm hai mươi ba tuổi. Căn hộ bốn mươi lăm mét vuông. Ban công nhìn xuống một con đường nhiều cây. Buổi sáng có tiếng xe máy, tiếng người bán xôi, tiếng trẻ con gọi nhau đi học. Không rộng bằng nhà cũ. Nhưng khi tôi mở cửa bước vào, Minh đặt thùng đồ xuống, quay sang tôi: “Nhà mình.” Chỉ hai chữ đó thôi. Tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại. Tối Chủ Nhật, bà Hương đến. Không báo trước. Bà đứng ngoài cửa, tay cầm một hộp bánh đậu xanh mua ở tiệm quen ngoài chợ. Không phải quà sang. Không phải phong bì. Không phải một màn xin lỗi hoành tráng. Chỉ là một hộp bánh. Tôi mở cửa. “Bà vào đi.” Bà ngồi xuống ghế sofa mới mua. Nhìn quanh căn hộ nhỏ, rồi nhìn tôi. “Ở đây gọn quá.” “Dạ.” Bà im một lúc. “Bà không biết chuyện chú Hùng. Cũng không biết chuyện Thắng đã để con đứng ra giữ lại căn nhà.” “Con biết.” “Nhưng chuyện bà coi thường con thì bà biết.” Tôi rót trà cho bà. Bà nhận cốc, hai tay ôm lấy. “Bà không mong con quên ngay. Chỉ là sau này, nếu con cho phép, bà muốn thỉnh thoảng qua ăn cơm với hai đứa.” Tôi nhìn bà. Có lẽ đây không phải cái kết hoàn hảo. Nhưng đời thật đôi khi không cần hoàn hảo. Chỉ cần ranh giới được đặt đúng chỗ. “Được,” tôi nói. “Nhưng sau này, nếu bà không thích gì, bà nói thẳng với con. Đừng nói qua chị Phương. Cũng đừng mỉa mai.” Bà gật đầu ngay. “Bà biết rồi.” Minh trong bếp bưng đĩa trái cây ra. Anh nhìn mẹ, rồi nhìn tôi. Không khí vẫn hơi ngượng. Nhưng không còn nặng. Đêm đó, sau khi bà Hương về, Minh và tôi đứng ngoài ban công. Dưới sân chung cư, chiếc Vision cũ của tôi dựng bên cạnh một hàng xe mới hơn, bóng hơn, đắt hơn. Minh nhìn xuống, cười nhẹ. “Em vẫn chưa định đổi xe à?” Tôi lắc đầu. “Chưa. Nó còn chạy tốt.” “Em có thể mua xe mới mà.” “Em biết.” Tôi nhìn chiếc xe cũ. Bốn năm qua, rất nhiều người nhìn nó rồi nghĩ họ hiểu tôi. Họ nghĩ một người phụ nữ đi Vision cũ thì chắc không có tiền. Họ nghĩ một cô con dâu không khoe của thì chắc không có gì để khoe. Họ nghĩ một người im lặng thì có thể bị đẩy đến đâu cũng được. Họ đều sai. Minh nắm tay tôi. “Sau này anh sẽ hỏi nhiều hơn,” anh nói. Tôi nhìn anh. “Và nói nhiều hơn.” Anh gật đầu. “Ừ. Và nói nhiều hơn.” Gió đêm thổi qua ban công, mang theo mùi mưa rất nhẹ. Tôi tựa tay lên lan can. Tôi không cần đổi xe để chứng minh mình giàu. Không cần sang nhà lớn để chứng minh mình thắng. Không cần bắt ai quỳ xuống xin lỗi để biết mình có giá trị. Từ hôm đó, không ai trong nhà họ Trần còn dám hỏi tôi ngồi đây làm gì nữa. Vì họ đều biết. Nếu tôi đứng dậy, cái bàn đó chưa chắc còn thuộc về họ. --- **HẾT**

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng