Chương 1: Đêm Tuyết Đà Lạt Và Nhát Dao Từ Sau Lưng
Gió hú qua những rặng thông già quanh biệt thự Pháp cổ đầu đèo Prenn, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm mùa đông Đà Lạt.
Lúc này đã là tám giờ tối, sương mù dày đặc tràn vào qua khe cửa sổ gỗ đã mục ruỗng của Viện Nghiên cứu Dược phẩm Khang Thị chi nhánh Tây Nguyên.
Trong phòng thí nghiệm trung tâm, ánh đèn huỳnh quang mắt mèo tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt, soi rõ bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp của Trần Huy Hoàng.
Anh đang chăm chú nhìn vào ống nghiệm thủy tinh trên tay, nơi chất lỏng màu xanh lục nhạt đang sủi những bong bóng li ti dưới ngọn lửa đèn cồn.
Đôi mắt anh hằn lên những tia máu đỏ quạch vì năm ngày liên tục không ngủ, nhưng nụ cười trên môi lại rạng rỡ hơn bao giờ hết.
"Thành công rồi...
Khóa phân tử đã hoạt động ổn định.
Tế bào xơ hóa đã bị bao vây hoàn toàn!"
Huy Hoàng lẩm bẩm, giọng nói khản đặc vì thiếu nước nhưng tràn đầy sự phấn khích.
Năm năm qua, anh sống như một kẻ lập dị, ăn mì tôm qua ngày, ngủ ngay trên chiếc ghế xếp rách nát để hoàn thiện công trình "Đại Can Linh" – bài thuốc đột phá giúp đảo ngược quá trình xơ gan bằng công nghệ hướng mục tiêu phân tử phối hợp thảo dược Việt Nam.
Rầm!
Cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy mạnh ra, đập vào tường nghe một tiếng chói tai.
Huy Hoàng giật mình quay lại.
Đường Vĩnh Khang – Tổng giám đốc Tập đoàn Dược phẩm Khang Thị – bước vào với chiếc áo khoác lông cừu sang trọng, theo sau là Hoàng Thế Dũng, trợ lý đắc lực kiêm em họ của hắn.
Khuôn mặt Khang lộ rõ vẻ đắc ý, trong khi Dũng cầm trên tay một xấp tài liệu dày cộp cùng một chiếc USB màu đỏ.
"Huy Hoàng, cậu vất vả rồi.
Từ ngày mai, cậu không cần đến viện nghiên cứu nữa."
Đường Vĩnh Khang thản nhiên nói, giọng nói lạnh lùng như băng giá ngoài kia.
Hắn rút từ trong túi áo ra một tờ quyết định đóng dấu đỏ chót của tập đoàn và ném thẳng xuống bàn thí nghiệm đầy hóa chất.
Huy Hoàng sững sờ, các ngón tay siết chặt lấy ống nghiệm đến mức khớp xương kêu răng rắc.
"Giám đốc Đường, ý ông là sao?
Đề tài 'Khóa Phân Tử' này đang ở giai đoạn thử nghiệm lâm sàng cuối cùng.
Tôi là người duy nhất nắm giữ tiến trình này!"
Hoàng Thế Dũng bước lên, cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ.
Hắn giơ chiếc USB màu đỏ lên trước mặt Huy Hoàng.
"Anh Hoàng ơi anh Hoàng, anh ngây thơ thật hay giả vờ thế?
Toàn bộ cơ sở dữ liệu nghiên cứu, công thức hóa học, log thí nghiệm và cả bản quyền sáng chế mang tên Khang Thị đã được tôi sao chép sạch sẽ vào đây rồi.
Hợp đồng lao động của anh đã hết hạn từ tuần trước, và hội đồng quản trị quyết định không gia hạn.
Nói cách khác, anh đã bị sa thải!"
Huy Hoàng cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Hoàng Thế Dũng!
Cậu là học trò của tôi, chính tôi đã cầm tay chỉ việc cho cậu!
Công thức đó là mồ hôi nước mắt của tôi suốt năm năm!
Các người không thể cướp trắng trợn như vậy!"
Anh lao về phía chiếc bàn để giật lại ổ cứng lưu trữ gốc, nhưng Hoàng Thế Dũng đã nhanh tay hơn, gạt mạnh tay anh ra.
Cú gạt mạnh khiến chiếc bình thủy tinh đựng dung dịch trung hòa rơi xuống đất, vỡ tan tành thành trăm mảnh sắc nhọn.
Huy Hoàng mất đà ngã nhào, lòng bàn tay phải của anh đập mạnh vào những mảnh thủy tinh vỡ.
Cảm giác đau đớn nhói buốt ập đến lập tức.
Máu tươi đỏ thẫm trào ra, chảy ròng ròng qua các kẽ ngón tay, nhuộm đỏ cả vạt áo blouse trắng và những tờ giấy nháp nghiên cứu trên sàn nhà.
Đường Vĩnh Khang nhìn vũng máu trên sàn bằng ánh mắt vô cảm, rồi ra hiệu cho hai gã bảo vệ to khỏe đang đứng chờ ngoài cửa.
"Kéo nó ra ngoài.
Kể từ giây phút này, Trần Huy Hoàng không còn liên quan đến Khang Thị.
Nếu nó dám bén mảng đến đây hoặc rò rỉ bất kỳ thông tin nào, bộ phận pháp lý của chúng ta sẽ kiện nó đến mức khuynh gia bại sản!"
Hai gã bảo vệ bước vào, thô bạo túm lấy hai vai Huy Hoàng, kéo lê anh dọc theo hành lang lát đá lạnh lẽo.
Lòng bàn tay phải của anh vẫn không ngừng chảy máu, để lại những vệt đỏ dài ghê rợn trên nền đất.
Họ ném anh ra ngoài cổng sắt lớn của viện nghiên cứu.
Huy Hoàng ngã quỵ xuống thảm lá thông mục ướt sũng sương đêm.
Cánh cổng sắt lạnh lùng đóng sập lại, khóa xích kêu loảng xoảng.
Mưa phùn bắt đầu rơi, lẫn lộn với những hạt sương muối buốt giá tạt thẳng vào mặt Huy Hoàng.
Anh ngồi im trong bóng tối, bàn tay trái nắm chặt lấy cổ tay phải để ngăn máu chảy.
Cơn đau thể xác không thấm tháp gì so với ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy trong lồng ngực.
Nhưng kỳ lạ thay, sau vài phút im lặng, Huy Hoàng không hề gào thét hay khóc lóc.
Anh từ từ ngẩng đầu lên nhìn tòa biệt thự Pháp cổ đang sáng đèn rực rỡ, rồi bật ra những tiếng cười nhỏ lạnh lẽo.
"Đường Vĩnh Khang, Hoàng Thế Dũng...
Các người tưởng rằng cướp được cái USB đó là cướp được tất cả sao?"
Huy Hoàng thì thầm, giọng nói thì thầm bị tiếng gió ngàn thông nuốt chửng.
Hắn biết rất rõ một bí mật mà không một ai trong Khang Thị biết được.
Công thức mà Hoàng Thế Dũng vừa sao chép chỉ là bản phác thảo cũ cách đây hai năm.
Công thức đó có một lỗi chí mạng liên quan đến "Khóa Phân Tử".
Khi sản xuất ở quy mô phòng thí nghiệm nhỏ với nhiệt độ phòng, các phân tử liên kết rất hoàn hảo.
Nhưng nếu đưa vào dây chuyền sản xuất công nghiệp hàng loạt dưới áp suất lớn và nhiệt độ cao vượt quá 85 độ C của Khang Thị nhằm chuẩn bị sản phẩm cho đợt IPO sắp tới trên sàn HoSE, cấu trúc phân tử của thuốc sẽ bị bẻ gãy hoàn toàn.
Không có loại enzyme xúc tác tự nhiên được chiết xuất từ sâm Ngọc Linh phối hợp theo tỉ lệ vàng chưng cất chân không áp suất thấp mà anh giữ kín trong đầu, thuốc trị gan "Khang Can Linh" của họ sẽ biến đổi thành một chất đồng phân độc hại cực mạnh, gây hoại tử tế bào gan diện rộng chỉ sau vài ngày sử dụng.
Khang Thị Pharma đang vội vã nộp hồ sơ IPO lên Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM (HoSE) để nâng định giá công ty lên hàng ngàn tỷ đồng.
Họ đã tự tay châm ngòi cho quả bom hẹn giờ khủng khiếp nhất lịch sử ngành dược phẩm Việt Nam, và ngòi nổ đang nằm gọn trong bàn tay đang rỉ máu của Trần Huy Hoàng.