Chương 3: Bản Hợp Đồng Trăm Tỷ Và Thế Trận Đại Đông Dược

Đúng ba giờ sáng, không khí bên ngoài phòng ICU của Bệnh viện Chợ Rẫy lạnh lẽo và yên tĩnh lạ thường.

Trần Tuệ Lâm đứng tựa lưng vào bức tường kính, đôi mắt phượng không rời khỏi cánh cửa phòng xét nghiệm trung tâm.

Trong khi đó, Trần Huy Hoàng vẫn ngồi thản nhiên trên hàng ghế chờ bằng inox, lật xem một cuốn tạp chí y học cũ như thể sự sống chết của siêu tỷ phú Trần Thế Xương không hề liên quan đến anh.

Cạch!

Cánh cửa phòng xét nghiệm bật mở.

Một nữ bác sĩ trẻ chạy ra, gương mặt tái nhợt vì xúc động, trên tay cầm tờ phiếu kết quả xét nghiệm còn nóng hổi từ máy in.

Cô chạy thẳng đến trước mặt Trưởng khoa Nguyễn Văn Hải, lắp bắp không thành tiếng: "Trưởng khoa...

Trưởng khoa xem này!

Thật không thể tin nổi!"

Bác sĩ Hải giật phắt tờ giấy, đeo kính lão lên đọc.

Đôi mắt ông ta trợn trừng, hai tay run lên bần bật đến mức tờ giấy phẳng phiu bị vò nát một góc.

"Cái gì?

Chỉ số ALT giảm từ 2600 xuống còn 750 U/L?

Chỉ số bilirubin toàn phần từ 350 đột ngột đi ngang và có xu hướng giảm sâu xuống 210?

Lượng nước tiểu đạt 800ml chỉ trong ba giờ?

Các chỉ số suy thận cấp cũng đang đảo chiều tự phục hồi?

Có nhầm lẫn gì ở phòng Lab không?!"

"Chúng em đã chạy máy kiểm tra ba lần trên hai hệ thống máy Cobas khác nhau rồi ạ!

Kết quả hoàn toàn chính xác!

Cụ Trần Thế Xương đã thoát khỏi trạng thái hôn mê sâu, huyết áp ổn định ở mức 120/80 mmHg và cụ vừa mới mở mắt tỉnh lại!"

Nữ bác sĩ y tá reo lên đầy phấn khích.

Bác sĩ Hải đờ người ra, tờ phiếu xét nghiệm rơi khỏi tay, bay nhè nhẹ xuống sàn nhà lát gạch men trắng.

Ông ta quay đầu lại nhìn Huy Hoàng bằng ánh mắt như nhìn thấy một vị thần y bước ra từ truyền thuyết cổ đại.

Sự kiêu ngạo của một Tiến sĩ y học Tây y tu nghiệp tại Pháp hoàn toàn đổ vỡ trước kết quả lâm sàng chuẩn xác không thể chối cãi được in bằng máy móc hiện đại.

Trần Tuệ Lâm lập tức bước đến bên giường bệnh của ông nội.

Nhìn thấy cụ Trần Thế Xương đã có thể khẽ gật đầu nhận ra cháu gái, giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má thanh tú của cô rồi nhanh chóng được cô lau đi.

Cô quay lại nhìn Huy Hoàng, giọng nói mang theo một sự tôn kính và quyết đoán rõ rệt: "Trần Huy Hoàng, anh đã chứng minh được giá trị sáng chế của mình.

Sáng mai, mười giờ, hãy đến văn phòng của tôi tại Landmark 81.

Chúng ta sẽ ký hợp đồng."

Sáng hôm sau, tại tầng cao nhất của tòa tháp Landmark 81 (Quận Bình Thạnh), trong phòng làm việc ngập tràn ánh sáng với vách kính suốt ngắm toàn cảnh dòng sông Sài Gòn uốn lượn bên dưới.

Trần Tuệ Lâm ngồi đối diện Huy Hoàng qua chiếc bàn gỗ sồi nhập khẩu từ Ý.

Đội ngũ pháp lý gồm năm luật sư cao cấp của Thái Bình Capital đã túc trực sẵn xung quanh.

"Tôi đã cho đội ngũ chuyên gia pháp lý và sở hữu trí tuệ rà soát độc lập.

Trước khi anh vào làm việc tại Khang Thị, anh đã nộp đơn đăng ký ba bằng sáng chế độc lập về quy trình chiết xuất hoạt chất hướng đích từ sâm Ngọc Linh phối hợp thảo dược dưới danh nghĩa cá nhân.

Khang Thị chỉ cướp được phần cơ sở dữ liệu ứng dụng mà không hề có quyền sở hữu ba bằng sáng chế gốc này.

Đây là điểm mấu chốt pháp lý giúp chúng ta nghiền nát họ," Tuệ Lâm phân tích sắc bén, đẩy tập hồ sơ dày cộp sang phía anh.

Huy Hoàng khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê đen không đường.

"Trần tiểu thư quả là danh bất hư truyền.

Vậy còn 'Khóa Phân Tử' của Khang Thị thì sao?"

"Tôi muốn nghe chính xác từ anh về lỗi chí mạng của họ," Tuệ Lâm chăm chú nhìn vào mắt anh.

Huy Hoàng giải thích cặn kẽ: "Để khóa được các phân tử xơ hóa gan mà không gây độc, hoạt chất bắt buộc phải có sự tham gia của một loại enzyme xúc tác tự nhiên được chiết xuất từ sâm Ngọc Linh Đà Lạt bằng quy trình chưng cất chân không áp suất thấp ở nhiệt độ không quá 45 độ C.

Hoàng Thế Dũng chỉ cướp được công thức cấu tạo phân tử tĩnh.

Khi Khang Thị Pharma đưa công thức này vào dây chuyền sản xuất công nghiệp quy mô lớn để chuẩn bị sản phẩm thương mại cho đợt IPO sắp tới trên sàn HoSE, họ bắt buộc phải dùng các lò phản ứng áp suất lớn với nhiệt độ vượt quá 85 độ C để đẩy nhanh sản lượng.

Dưới nhiệt độ và áp suất đó, liên kết hóa học của hoạt chất sẽ bị biến tính hoàn toàn thành một dạng đồng phân quang học cực độc, gây hoại tử tế bào gan cấp tính.

Nói cách khác, thuốc của họ không phải là thần dược cứu người, mà là một lọ độc dược được bọc trong vỏ bọc lấp lánh của thương vụ nghìn tỷ."

Tuệ Lâm khẽ gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt bàn gỗ sồi.

Sự thông minh tuyệt đỉnh giúp cô nhìn thấy ngay một cơ hội vàng để thiết lập lại bản đồ ngành dược phẩm Việt Nam.

Cô tuyên bố dứt khoát: "Chúng ta sẽ thành lập Công ty Cổ phần Đại Đông Dược.

Thái Bình Capital sẽ rót vốn đối ứng ban đầu trị giá 100 tỷ đồng, sở hữu 40% cổ phần.

Anh sở hữu 60% cổ phần bằng giá trị trí tuệ, công thức độc bản và quyền sử dụng bằng sáng chế.

Tôi sẽ lo liệu toàn bộ việc xây dựng xưởng sản xuất chuẩn GMP-WHO tại Khu công nghệ cao Quận 9 và hoàn tất các thủ tục cấp phép khẩn cấp của Bộ Y tế dựa trên hồ sơ lâm sàng của ông nội tôi.

Anh đồng ý chứ?"

"Rất sòng phẳng.

Hợp tác vui vẻ," Huy Hoàng cầm bút ký tên dứt khoát lên bản hợp đồng hợp tác thế kỷ.

Chỉ năm phút sau khi chữ ký được ký xuống, chiếc điện thoại thông minh của Huy Hoàng báo tin nhắn biến động số dư từ ứng dụng Vietcombank: 'Tài khoản công ty CP Đại Đông Dược nhận +100,000,000,000 VND từ Quy dau tu Thai Binh Capital.

Noi dung chuyển khoản: Gop von dieu le sang lap'.

Nhìn con số 11 chữ số dài dằng dặc hiển thị trên màn hình điện thoại dưới ánh nắng rực rỡ của tầng cao Landmark 81, Huy Hoàng khẽ chạm ngón tay vào vết sẹo mới kéo da non trong lòng bàn tay phải của mình.

Kế hoạch lật kèo vĩ đại nhất lịch sử thương trường Việt Nam chính thức bắt đầu chuyển động bánh răng đầu tiên.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...