Chương 2: Buổi Thẩm Định Trong Sương Mù Và Ca Cấp Cứu Chợ Rẫy

Ba ngày sau đêm bị đuổi khỏi viện nghiên cứu, Trần Huy Hoàng sống ẩn dật trong một căn nhà gỗ nhỏ tuềnh toàng nằm sâu dưới thung lũng tình yêu Đà Lạt.

Lòng bàn tay phải của anh đã được băng bó sơ sài bằng một lớp gạc y tế giá rẻ mua ở hiệu thuốc đầu đèo.

Căn phòng ngập tràn mùi thảo dược khô, những bình gốm chưng cất thủ công và sách vở nghiên cứu chất đống.

Huy Hoàng đang ngồi sắc một ấm thuốc bắc bằng bếp than củi thì tiếng động cơ gầm rú phá vỡ sự tĩnh lặng của thung lũng hoang vu.

Một chiếc Mercedes-Benz S450 màu đen bóng loáng, gầm thấp, đang từ từ bò qua con đường mòn đầy bùn đất đỏ sũng nước sau cơn mưa, dừng lại ngay trước sân nhà anh.

Cửa xe mở ra, một đôi giày cao gót màu đen tuyền bước xuống, dẫm lên nền đất sình lầy mà không hề lưỡng lự.

Đó là Trần Tuệ Lâm – Tổng giám đốc của Quỹ đầu tư Thái Bình Capital, một trong những siêu quỹ thác có tầm ảnh hưởng lớn nhất khu vực phía Nam.

Cô mặc một chiếc áo măng tô màu kem thanh lịch, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ sắc sảo, lạnh lùng của một nhà tài phiệt thực thụ.

Đi sau cô là hai trợ lý mặc vest đen lịch lãm và một vệ sĩ cao lớn.

Tuệ Lâm bước vào căn nhà gỗ, đôi mắt phượng quét nhanh qua không gian bừa bộn rồi dừng lại trên gương mặt điềm tĩnh của Huy Hoàng.

Cô không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: "Trần Huy Hoàng, cựu trưởng nhóm nghiên cứu cốt lõi của Khang Thị Pharma.

Tôi biết anh vừa bị sa thải ba ngày trước.

Tôi cũng biết công thức 'Khóa Phân Tử' thực chất là do một tay anh phát triển, không phải của Đường Vĩnh Khang hay Hoàng Thế Dũng."

Huy Hoàng không đứng dậy, anh nhẹ nhàng rót chén trà thảo dược nóng bốc khói nghi ngút ra chiếc cốc sứ sứt quai, đẩy về phía cô.

"Trần tiểu thư tìm đến tận nơi này, chắc không phải chỉ để chia buồn với một kẻ thất nghiệp chứ?"

Tuệ Lâm đón lấy chén trà, nhưng cô không uống mà đặt xuống mặt bàn gỗ thô ráp.

"Thái Bình Capital đang muốn rót vốn vào ngành dược phẩm độc bản.

Tôi đã theo dõi đề tài của anh từ lâu.

Tuy nhiên, tôi là một nhà đầu tư lý tính.

Tôi không rót tiền chỉ vì sự thương hại hay lời hứa suông.

Tôi cần chứng minh năng lực thực tế của anh ngay lập tức.

Nếu anh đồng ý, hãy đi cùng tôi xuống Sài Gòn ngay bây giờ.

Ông nội tôi đang nằm viện."

Nghe đến đây, Huy Hoàng khẽ nhíu mày.

Ông nội của Trần Tuệ Lâm chính là Trần Thế Xương – cựu ngoại giao cao cấp, người có tầm ảnh hưởng cực lớn trong giới chính trị và kinh doanh Việt Nam.

Chuyến đi diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối.

Chiếc xe lao vun vút từ cao nguyên Lang Biang xuống Sài Gòn, dừng bánh trước cổng Bệnh viện Chợ Rẫy tại Quận 5 vào lúc nửa đêm.

Khi họ bước vào phòng hồi sức tích cực (ICU) dành cho VIP, bầu không khí ở đây vô cùng căng thẳng.

Máy thở kêu tít tít dồn dập, các màn hình chỉ số sinh tồn liên tục nhấp nháy đèn đỏ báo động.

Ông cụ Trần Thế Xương đang nằm trên giường bệnh, da mặt vàng như nghệ do bilirubin tích tụ, hơi thở đứt quãng và đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Đứng xung quanh giường là các bác sĩ đầu ngành, dẫn đầu bởi Tiến sĩ, Bác sĩ Nguyễn Văn Hải – Trưởng khoa Hồi sức tích cực của Chợ Rẫy.

Sắc mặt ai nấy đều xám xịt.

"Chỉ số men gan ALT và AST của cụ đã vượt quá 2600 U/L, gấp hơn 50 lần mức bình thường.

Gan đã bị suy hủy diện rộng do độc tính của loại thuốc thử nghiệm nước ngoài mà cụ dùng trước đó.

Lọc máu liên tục (CRRT) và thay huyết tương (PE) ba lần vẫn không ngăn được đà hoại tử tế bào.

Chúng tôi e rằng... cụ khó qua khỏi đêm nay," bác sĩ Hải lắc đầu, giọng nói đầy bất lực.

Tuệ Lâm siết chặt nắm tay, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán nhưng cô vẫn cố giữ giọng điệu bình tĩnh: "Trần Huy Hoàng, đến lượt anh rồi.

Hãy chứng minh cho tôi thấy công nghệ khóa phân tử của anh không phải là bánh vẽ trên giấy."

Bác sĩ Hải lập tức quay lại, nhìn Huy Hoàng bằng ánh mắt đầy hoài nghi và giận dữ khi thấy một thanh niên mặc đồ giản dị, tay quấn băng gạc bước vào.

"Trần tiểu thư, đây là phòng ICU vô trùng!

Cụ Trần đang ở ranh giới sinh tử, cô không thể để một kẻ không rõ lai lịch can thiệp bằng những phương pháp phản khoa học được!"

Huy Hoàng không thèm để ý đến lời nói của bác sĩ Hải.

Anh tiến sát lại giường bệnh, nhẹ nhàng lật mí mắt của cụ Trần, áp ngón tay trỏ và ngón giữa lên mạch cổ tay của cụ để bắt mạch.

Mạch tượng cực kỳ hỗn loạn, như sợi chỉ sắp đứt, can hỏa bùng phát dữ dội.

Anh thở dài nhẹ: "Máy móc Tây y rất hiện đại, nhưng nó chỉ lọc được các độc tố tự do trong dòng tuần hoàn mạch máu.

Độc tố tích tụ ở đây đã tạo thành một liên kết cộng hóa trị chặt chẽ với các thụ thể trên màng tế bào gan, liên tục kích hoạt chuỗi phản ứng tự hủy.

Lọc máu vô ích."

Nói rồi, Huy Hoàng mở chiếc túi da nhỏ đeo bên hông, rút ra ba cây kim bạc dài mảnh lấp lánh dưới ánh đèn phòng bệnh.

Bàn tay trái của anh di chuyển cực nhanh, đâm chuẩn xác vào ba huyệt vị chủ chốt: Kỳ Môn, Chương Môn và Thái Xung.

Ngón tay anh khẽ búng nhẹ vào đuôi kim, khiến thân kim bạc rung lên tạo ra những âm thanh vo ve siêu nhỏ mà mắt thường khó thấy.

"Anh làm cái gì thế!

Dừng lại ngay!"

Bác sĩ Hải định lao lên ngăn cản, nhưng vệ sĩ của Tuệ Lâm đã bước lên một bước, chặn đứng ông ta lại bằng một ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng.

"Yên tâm, đây chỉ là phương pháp đả thông kinh lạc, thông can khí để giữ mạng tạm thời trong vòng ba giờ," Huy Hoàng bình thản nói khi rút kim ra.

Trên đầu các cây kim bạc bám một vệt dịch màu đen xám xịt, bốc lên mùi hôi nhẹ.

Tiếp đó, anh rút từ trong túi ra một lọ dung dịch nhỏ màu hổ phách – đây là mẫu thử duy nhất của bài thuốc Đại Can Linh chưng cất áp suất thấp mà anh kịp mang đi từ viện nghiên cứu trước khi bị đuổi.

Anh hòa dung dịch vào một ít nước cất vô trùng rồi ra hiệu cho y tá bơm trực tiếp qua ống thông dạ dày của cụ Trần.

"Bác sĩ Hải, hãy cho chạy xét nghiệm máu lại sau đúng ba giờ nữa.

Kết quả lâm sàng từ các máy móc hiện đại nhất của các ông sẽ là câu trả lời khách quan nhất cho tài năng của tôi," Huy Hoàng quay sang nhìn Tuệ Lâm, đôi mắt anh sáng lên sự tự tin tuyệt đối dưới ánh đèn bệnh viện.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...