Chương 6: Trắng Bên Mua Trên Sàn Chứng Khoán Và Bản Đính Ước Dưới Hoàng Hôn
Chín giờ đúng, tiếng chuông phiên giao dịch khớp lệnh ATO trên sàn chứng khoán TP.HCM (HoSE) chính thức vang lên.
Trên bảng điện tử khổng lồ hiển thị thông tin giao dịch, mã cổ phiếu KTP của Tập đoàn Dược phẩm Khang Thị bắt đầu xuất hiện.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với kịch bản tăng trần rực rỡ mà giới đầu cơ kỳ vọng trước đó, một cảnh tượng thảm khốc chưa từng có trong lịch sử chứng khoán Việt Nam đã diễn ra.
Dưới tác động khủng khiếp từ thông tin C03 bắt giữ khẩn cấp ban lãnh đạo Khang Thị Pharma ngay tại sảnh HoSE và quyết định thu hồi khẩn cấp trên toàn quốc, cấm lưu hành vĩnh viễn thuốc Khang Can Linh của Bộ Y tế được phát đi trên các phương tiện truyền thông chính thống, làn sóng hoảng loạn tột độ bao trùm toàn bộ thị trường.
Hàng vạn nhà đầu tư cá nhân và tổ chức đồng loạt đặt lệnh bán bằng mọi giá.
Trên bảng điện tử, cột "Bên mua" của mã KTP hoàn toàn trống trơn, trắng xóa không có một lệnh mua đối ứng nào ("trắng bên mua").
Trong khi đó, cột "Bên bán" bị chặn cứng bởi hơn năm mươi triệu cổ phiếu chất đống ở mức giá sàn giảm hết biên độ (giảm sàn xanh lơ).
Vốn hóa trị giá hơn năm ngàn tỷ đồng của Khang Thị Pharma chính thức bốc hơi hoàn toàn chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi, biến thành một đống giấy lộn không hơn không kém.
Lúc này, tại sảnh ngoài của tòa nhà HoSE Quận 1, Đường Vĩnh Khang đang bị hai cảnh sát áp giải ra xe chuyên dụng dưới sự bao vây của hàng trăm phóng viên đang liên tục chĩa micro vào mặt hỏi dồn dập.
Đúng lúc đó, Trần Huy Hoàng và Trần Tuệ Lâm từ trên chiếc xe Rolls-Royce Ghost của Thái Bình Capital bước xuống.
Huy Hoàng mặc bộ vest đen lịch lãm, phong thái ung dung tự tại, bên cạnh là Tuệ Lâm xinh đẹp kiêu sa tỏa sáng rực rỡ.
Nhìn thấy Huy Hoàng, Đường Vĩnh Khang như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, hắn cố sức vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm tỏa của cảnh sát, quỳ sụp gối xuống nền đường nhựa nóng bỏng ngay trước mũi giày của Huy Hoàng.
Hắn gào khóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Huy Hoàng!
Anh Hoàng ơi!
Tôi sai rồi!
Tôi là con chó mắt mù mới đi cướp công trình của anh!
Xin anh cứu lấy Khang Thị!
Chỉ cần anh ra mặt sửa lại công thức, tôi sẵn sàng chuyển giao toàn bộ cổ phần tập đoàn cho anh!
Xin anh cứu tôi với!"
Huy Hoàng dừng bước chân, cúi đầu nhìn kẻ từng đuổi mình đi dưới đêm tuyết lạnh giá Đà Lạt bằng ánh mắt vô cảm như nhìn một hạt bụi vô danh.
Anh khẽ nghiêng đầu, giọng nói bình thản nhưng lạnh thấu xương tủy: "Đường Vĩnh Khang, nhân quả tuần hoàn, báo ứng nhãn tiền.
Từ giây phút ông ném hành lý của tôi ra đường đèo và giật đi mẫu thử, ông đã tự tay ký vào bản án tử hình cho chính mình rồi."
Nói rồi, Huy Hoàng không thèm liếc nhìn thêm một cái, ung dung bước qua Đường Vĩnh Khang đang gào khóc tuyệt vọng trong tiếng còi hú vang trời của xe cảnh sát chuyên dụng.
Cùng ngày hôm đó, Công ty Cổ phần Đại Đông Dược chính thức ra mắt sản phẩm "Đông Dược Độc Bản", được giới y học đón nhận nồng nhiệt với chứng nhận an toàn và kết quả điều trị thần kỳ được xác nhận bởi Bệnh viện Chợ Rẫy.
Cổ phiếu của các doanh nghiệp liên kết với Thái Bình Capital tăng vọt, trong khi Tuệ Lâm tuyên bố quỹ sẽ tiến hành thâu tóm toàn bộ hệ thống nhà máy sản xuất chuẩn GMP và chuỗi nhà thuốc phân phối bán lẻ đang trong quá trình phá sản của Khang Thị với giá rẻ như cho để sáp nhập vào hệ sinh thái của Đại Đông Dược.
Chiều muộn hôm sau, tại Đà Lạt, nơi Đại Đông Dược vừa khánh thành Viện Nghiên cứu Dược liệu Cao cấp mới trên một ngọn đồi thông thơ mộng ngập tràn sương mù.
Ánh hoàng hôn buông xuống cao nguyên, nhuộm đỏ cả một góc trời bằng thứ ánh sáng màu cam tím ấm áp và lãng mạn vô cùng.
Trong khu vườn sâm Ngọc Linh xanh mướt ngập tràn hương thảo dược thanh khiết, Trần Tuệ Lâm và Trần Huy Hoàng đang chậm rãi đi dạo cạnh nhau.
Tuệ Lâm dừng bước, cô quay người lại đối diện với Huy Hoàng.
Dưới ánh hoàng hôn dịu dàng, đôi mắt sắc sảo thường ngày của nữ tổng tài tài phiệt bỗng chốc trở nên vô cùng dịu dàng, sâu lắng.
Cô chủ động đưa bàn tay thon mềm của mình ra, khẽ nắm lấy bàn tay phải vẫn còn nguyên vết sẹo nhạt của anh.
"Huy Hoàng, mọi thế trận thương trường chúng ta đều đã thắng lợi hoàn mỹ.
Nhưng hôm nay, em đứng ở đây đối diện với anh, không phải với tư cách là Tổng giám đốc Thái Bình Capital thẩm định dự án, cũng không phải vì lợi ích kinh tế ràng buộc của gia tộc," Tuệ Lâm khẽ mỉm cười, giọng nói ấm áp rung động tận tâm can.
"Em yêu anh vì đức độ, tài năng và sự rung động tự nguyện chân thật nhất của trái tim em trước một người đàn ông kiên cường như anh.
Em muốn từ nay về sau, chúng ta sẽ cùng nhau đi trên mọi nẻo đường đời, không chỉ là những thương vụ bạc tỷ."
Huy Hoàng nhìn cô gái thông minh tuyệt đỉnh nhưng vô cùng chân thành trước mặt, lòng bàn tay anh cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ các ngón tay mềm mại của cô truyền qua.
Anh mỉm cười ấm áp, siết nhẹ tay cô: "Tuệ Lâm, cảm ơn em đã luôn đứng bên cạnh anh từ những ngày tăm tối nhất dưới thung lũng đèo Prenn.
Có em đồng hành, đời này của anh không còn gì hối tiếc."
Dưới ánh hoàng hôn lãng mạn của cao nguyên Đà Lạt, họ trao nhau một cái hẹn ước sâu sắc tự nguyện.
Sáng ngày hôm sau, tại buổi họp báo thế kỷ được tổ chức ở khách sạn năm sao tại trung tâm Sài Gòn trước hàng trăm phóng viên báo chí trong nước và quốc tế, Trần Tuệ Lâm chính thức công bố quyết định đính hôn cùng Trần Huy Hoàng, mở ra một chương mới rực rỡ cho đế chế dược phẩm độc bản hàng đầu Việt Nam.