Chương 3: Những manh mối đầu tiên.

Trong một góc nhỏ của quán cà phê Phúc Long, nơi ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn thả trần tạo nên không khí thân mật, Việt Anh ngồi với nhóm bạn của mình.

Hơi nóng từ những cốc cà phê hòa quyện cùng mùi thơm của bột cà phê rang xay bay lơ lửng trong không gian.

Trên mặt bàn, một chiếc laptop mở sẵn, màn hình sáng rực rỡ với đầy các tab trình duyệt đang hoạt động.

Việt Anh nhìn vào màn hình với ánh mắt tập trung.

“Hôm nay chúng ta sẽ tìm ra manh mối đầu tiên,” anh nói, giọng khẩn trương nhưng cũng đầy quyết tâm.

Đồng đội của anh, Minh và Lan, gật đầu đồng tình, ánh mắt họ ánh lên sự hồi hộp lẫn lo lắng.

“Mình tìm được thông tin về các giao dịch gần đây của công ty đó.” Minh nói, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím.

“Chắc chắn là có điều gì mờ ám ở đây,” Lan chêm vào, giọng nói của cô chứa đầy sự nghi ngờ.

Họ lần lượt kiểm tra từng tài liệu, từng hồ sơ mà mình đã thu thập được từ những nguồn mở trên internet.

Việt Anh thấy lòng mình hồi hộp như thể đang đứng trước một cánh cửa bí ẩn.

Những dòng chữ trên màn hình như nhảy múa trước mắt anh, mỗi ký tự đều mang đến một sự hồi hộp, một cảm giác như sắp sửa khám phá ra điều gì đó lớn lao.

“Cái này! Nhìn xem!” Lan đột ngột kêu lên.

Cô chỉ tay vào một email được gửi từ địa chỉ không rõ danh tính đến cho giám đốc điều hành của công ty.

Việt Anh ngồi thẳng dậy, cảm giác như nhịp tim của mình tăng tốc.

“Có gì đặc biệt không?” anh hỏi, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

“Trong email này có đề cập đến một giao dịch với một công ty nước ngoài ở Singapore,” Lan giải thích, giọng nói đầy hồi hộp.

“Và điều gì làm cho nó đáng ngờ?” Việt Anh hỏi lại, trong tâm trí anh, những mảnh ghép đang dần dần lắp ráp lại với nhau.

“Họ nói về việc chuyển tiền một cách bí mật.” Minh chen vào, ánh mắt nghi ngờ.

“Cái này không phải là dấu hiệu rõ ràng của việc rửa tiền sao?” Việt Anh tự hỏi, những ý nghĩ quay cuồng trong đầu.

Cảm giác hồi hộp lại xâm chiếm không khí, giống như một cơn gió lạnh rì rào bên ngoài cửa sổ.

Mùi cà phê vẫn đậm đà nhưng giờ đây nó dường như đã nhạt nhòa trong sự căng thẳng của cuộc điều tra.

Việt Anh cảm thấy như thời gian đang trôi qua nhanh chóng, như thể đang chạy đua với những bí mật vẫn còn đang ẩn giấu.

“Chúng ta cần phải làm rõ điều này ngay lập tức,” anh nói, quyết tâm trong giọng nói.

“Nhưng liệu có an toàn không?” Minh hỏi, trong ánh mắt anh có một chút lo lắng.

“Họ có thể phát hiện ra chúng ta đang điều tra.” Lan nói, sự lo âu hiện rõ trên gương mặt.

Việt Anh im lặng trong giây lát, cảm giác như một cơn sóng lớn cuốn trôi những ý nghĩ lý tưởng trong anh.

“Chúng ta không thể dừng lại,” anh rốt cuộc nói, giọng nói bất ngờ trở nên mạnh mẽ.

“Nếu chúng ta không tìm ra sự thật, những kẻ đó sẽ tiếp tục lừa đảo và gây tổn hại cho nhiều người khác.”

Trên bàn, laptop vẫn phát ra âm thanh nhẹ nhàng từ những thông báo tin nhắn.

“Vậy ta sẽ làm gì tiếp theo?” Minh hỏi, ánh mắt chờ mong.

“Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu xem công ty ở Singapore là gì.” Việt Anh lên tiếng, giọng điệu như một người lãnh đạo.

“Có thể chúng ta cần phải tạo ra một tài khoản giả để điều tra.” Lan đưa ra ý kiến, sự nhạy bén của cô rất đáng quý trong lúc này.

“Đúng, nhưng cần phải cẩn thận,” Việt Anh cảnh báo, nỗi lo sợ len lỏi trong lòng anh.

“Chúng ta có thể làm điều này.” Lan khẳng định, tự tin hơn với ý tưởng của mình.

“Tốt, giờ chúng ta cần thông tin để đi tới bước tiếp theo.” Việt Anh quyết định, và nhóm của họ tiếp tục tìm kiếm, lòng đầy quyết tâm.

Mỗi lần nhấp chuột vào một liên kết mới, Việt Anh lại cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè nặng lên vai.

“Nếu mình không thành công, có thể sẽ có nhiều người phải chịu đựng.” Anh tự nhủ, bí mật bên trong mình càng thêm sâu sắc.

Và trong lúc dòng suy nghĩ lặng lẽ trôi đi, những hình ảnh về lý tưởng và thực tế bắt đầu chồng chéo lên nhau trong tâm trí anh.

Ánh đèn quán cà phê nhấp nháy như muốn nhắc nhở anh rằng, bên ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn.

Nhưng Việt Anh biết rằng, trong sâu thẳm lòng mình, anh đã quyết định không quay lại.

Nhóm bạn của anh tiếp tục lục lọi thông tin, mỗi người đều chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Không khí trở nên dày đặc, chỉ còn tiếng gõ bàn phím, tiếng thì thầm của họ, cùng với những cốc cà phê đã nguội dần trên bàn.

Một phần của Việt Anh cảm thấy hồi hộp, và một phần khác lại rạo rực như thể đang đứng trước một cánh cửa lớn.

“Mọi thứ sẽ không dễ dàng.” Anh biết, nhưng không thể dừng lại.

Và trong giây phút đó, Việt Anh đã quyết định, sự thật sẽ được phơi bày, cho dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...