Chương 2: Hành trình tìm kiếm công bằng.

Việt Anh ngồi trong quán cà phê nhỏ ở phố Hàm Long, nơi tiếng máy pha cà phê vang lên ồn ào.

Khói từ tách cà phê nóng hổi lượn lờ, hòa quyện với hương thơm ngọt ngào của hạt cà phê rang xay mới.

Anh thở dài, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa kính.

Bên ngoài, những chiếc xe máy chạy vội vàng, bấm còi inh ỏi.

Hà Nội vẫn nhộn nhịp như vậy, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đang sụp đổ.

Nỗi lo lắng về việc bị đánh cắp sáng chế quấn lấy tâm trí anh như một cơn bão không thể thoát ra.

Việt Anh cầm chiếc điện thoại, nhìn vào danh bạ.

Anh cần sự giúp đỡ.

“Mình phải liên hệ với những người bạn cũ,” anh thầm nghĩ.

Trí nhớ chợt dẫn anh về những năm tháng đại học, nơi anh và những người bạn tán gẫu về công nghệ và khởi nghiệp.

Họ đã cùng nhau mơ về những sản phẩm đột phá, những ý tưởng có thể thay đổi thế giới.

Giờ đây, anh cảm thấy như mình đang đứng ở bờ vực của thất bại.

“Mình sẽ gọi cho Hùng,” anh quyết định.

Hùng, một kỹ sư phần mềm xuất sắc, hiện là một trong những người sáng lập của một startup thành công.

Việt Anh bấm số, lòng hồi hộp.

“Alo, Hùng à?”

“Ôi, Việt Anh!” Hùng vui vẻ trả lời.

“Mình đang gặp chút vấn đề,” Việt Anh thẳng thắn nói.

Hùng im lặng một chút, có vẻ đã cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của bạn.

“Có chuyện gì vậy? Cần mình giúp gì không?”

Việt Anh kể cho Hùng về việc sáng chế của anh bị ăn cắp, về những kế hoạch mà anh đang xây dựng để thu thập bằng chứng.

“Mình sẽ giúp mày, nhưng cần lên kế hoạch cụ thể,” Hùng nói, giọng điệu nghiêm túc hơn.

“Đúng vậy, mình đang nghĩ đến việc thu thập tài liệu từ startup đó,” Việt Anh đáp.

“Mày có thông tin gì về họ không?”

“Họ có một đội ngũ kỹ sư giỏi, nhưng mình nghĩ có thể tìm ra lỗ hổng,” Việt Anh khẳng định.

“Hãy gặp nhau để bàn cụ thể,” Hùng đề nghị.

Chịu ảnh hưởng bởi sự nhiệt tình của Hùng, Việt Anh cảm thấy một chút tự tin trở lại.

“Được, vậy chiều mai nhé?”

“Ok, hẹn gặp,” Hùng đáp trước khi cúp máy.

Việt Anh đặt điện thoại xuống, cảm thấy một làn sóng hy vọng tràn ngập trong lòng.

Nhưng rồi, lo lắng lại ập đến.

“Nếu họ phát hiện ra mình đang điều tra?”

“Mình sẽ phải cẩn thận hơn nữa.”

Sau khi rời quán cà phê, Việt Anh đi bộ về nhà, không khí lạnh của Hà Nội thấm vào làn da.

Âm thanh của những chiếc xe cộ, tiếng cười nói của người đi đường khiến anh cảm thấy lạc lõng.

Ngôi nhà nhỏ của anh nằm trên một con phố yên tĩnh ở Thanh Xuân.

Đó là nơi anh đã lớn lên, nơi chứa đựng bao kỷ niệm đẹp và cũng đầy đau thương.

Việt Anh bước vào nhà, không gian im lặng, chỉ nghe tiếng đồng hồ tích tắc.

“Phải làm gì đó,” anh thầm nghĩ.

Chợt nhớ đến một người bạn khác, anh gọi cho Nam, một luật sư đang làm việc tại một công ty luật lớn.

“Alo, Nam à, mình cần một cuộc nói chuyện khẩn cấp,” Việt Anh nói khi Nam nhấc máy.

“Có chuyện gì thế?” Nam hỏi, giọng điệu đầy quan tâm.

“Cần tư vấn về việc bảo vệ sáng chế,” Việt Anh đáp.

“Được, gặp nhau ở đâu?”

“Quán cà phê Huyền Thoại, được không?”

“Được, mình sẽ đến ngay,” Nam nói trước khi cúp máy.

Việt Anh lại cảm thấy hồi hộp, nhưng lần này là vì sự mong chờ.

Quán cà phê Huyền Thoại nằm gần bờ hồ Hoàn Kiếm, nơi có không khí thoáng đãng và mát mẻ.

Đây là nơi anh thường gặp gỡ bạn bè, nơi anh cảm nhận được sự sống động của Hà Nội.

Những người khách ngồi trong quán, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.

Việt Anh ngồi xuống bàn, lòng đầy trăn trở.

Nam đến sớm hơn, trong bộ vest đen, nhìn rất chuyên nghiệp.

“Chào, Việt Anh,” Nam cười, ngồi xuống ghế đối diện.

“Chào, Nam,” Việt Anh đáp, nhưng ánh mắt của anh không thể gượng cười.

“Có chuyện gì nghiêm trọng vậy?” Nam hỏi, nghiêm túc nhìn vào mắt Việt Anh.

“Mình bị đánh cắp sáng chế, và mình không biết phải làm gì,” Việt Anh nói, giọng đầy lo âu.

Nam gật đầu, lắng nghe rất chăm chú.

“Mày có bằng chứng nào không?”

“Chưa, nhưng mình đang lên kế hoạch thu thập,” Việt Anh trả lời.

“Đó là bước đi đúng đắn,” Nam khẳng định.

“Mình cần sự hỗ trợ pháp lý,” Việt Anh nói với giọng cầu khẩn.

“Đừng lo, mình sẽ giúp mày,” Nam trấn an.

Cuộc trò chuyện tiếp tục, họ bàn về các cách thức thu thập chứng cứ và lên kế hoạch cho những bước tiếp theo.

Trong lúc đó, Việt Anh cảm thấy một cảm giác hồi hộp không chỉ vì kế hoạch của mình, mà còn vì một sự kiện sắp diễn ra mà anh không hề ngờ tới.

Hội thảo công nghệ sắp diễn ra tại một trung tâm hội nghị lớn, nơi tập trung nhiều nhà đầu tư và doanh nhân.

Ngay lúc này, một dự báo khác đang đến gần.

Việt Anh quyết định tham dự hội thảo để mở rộng mối quan hệ.

Anh biết rằng đây là cơ hội tốt để gặp gỡ những người có thể giúp đỡ mình.

Hội thảo được tổ chức trong một không gian hiện đại, với ánh đèn trắng sáng và âm thanh náo nhiệt từ những cuộc trò chuyện.

Việt Anh đến sớm, cảm nhận sự hồi hộp dâng lên.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jeans, và mang theo tinh thần quyết tâm.

Không khí xung quanh đầy sôi động, tiếng cười nói vang lên, mọi người tán gẫu về công nghệ mới, khám phá những ý tưởng sáng tạo.

Đột nhiên, nơi góc phòng, một người phụ nữ thu hút sự chú ý của anh.

Cô mặc một chiếc đầm đen sang trọng, tóc dài buông xõa.

Đôi mắt sáng và nụ cười tự tin khiến Việt Anh không thể rời mắt.

“Cô ấy là ai?” anh thầm nghĩ.

Người phụ nữ ấy chính là Lim Su Yin, Giám đốc quỹ đầu tư Temasek Singapore.

Cô đang nói chuyện với một nhóm nhà đầu tư khác, giọng nói ấm áp và cuốn hút.

Việt Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ mãnh liệt.

Không chỉ bởi vẻ bề ngoài, mà là cả sự thông minh và quyết đoán trong từng câu nói mà cô phát ra.

“Mình phải lại gần,” anh tự nhủ.

Nhưng sự hồi hộp khiến anh lưỡng lự.

“Liệu cô ấy có nghe mình nói không? Mình có đủ tự tin không?”

Cuối cùng, Việt Anh quyết định tiến tới.

“Chào, tôi là Việt Anh, rất vui được gặp cô,” anh nói, cố gắng giữ giọng điềm đạm.

“Chào bạn, tôi là Su Yin,” cô mỉm cười, tay bắt tay anh thật nhẹ nhàng.

“Tôi nghe nhiều về bạn và công việc của bạn,” cô tiếp tục, ánh mắt sáng rực.

“Cảm ơn, tôi cũng rất ấn tượng về quỹ đầu tư của cô,” Việt Anh đáp, nhưng bên trong lại lo lắng.

Việt Anh cảm thấy cuộc trò chuyện giữa họ đang diễn ra thật thoải mái, nhưng cũng dấy lên một nỗi lo sợ.

“Liệu mình có thể thuyết phục cô ấy đầu tư vào ý tưởng của mình hay không?”

Nhưng cũng chính sự cuốn hút từ Su Yin khiến anh cảm thấy mình có thêm động lực.

Họ tiếp tục trò chuyện, và từng câu chữ của cô như thôi thúc Việt Anh phải bước tiếp trên con đường tìm kiếm công bằng cho mình.

Cuộc hội thảo sẽ là một bước ngoặt, nhưng liệu Việt Anh có đủ sức để vượt qua những thử thách trước mắt?

Tâm trí anh đầy những câu hỏi, và trái tim thì rộn ràng với những hy vọng mới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...