Chương 4: Khủng hoảng cực đại.

Mặt trời đã lặn từ lâu, ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn đường bắt đầu le lói nơi góc phố.

Việt Anh ngồi trong quán cà phê nhỏ ở phố Nguyễn Thái Bình, nơi mà những chiếc ghế gỗ cũ kỹ đã trở thành nơi trú ngụ cho những ý tưởng mới và những giấc mơ chưa thành hình.

Không gian tỏa ra mùi cà phê đen rang xay, hòa quyện với hương thơm của bánh mì nướng từ quầy hàng ngay đối diện.

Âm thanh của tiếng chén dĩa va chạm, tiếng thì thầm của những cặp đôi đang trò chuyện vui vẻ, không thể che giấu được sự căng thẳng trong lòng anh.

Việt Anh ngồi một mình, tay cầm ly cà phê đã nguội lạnh, ánh mắt lạc hồn vào những dòng suy nghĩ chằng chéo.

“Mình đang bị theo dõi,” Việt Anh thầm nghĩ, nỗi lo sợ như từng mảnh vỡ của một tấm gương vỡ, lướt qua tâm trí anh.

Những đe dọa từ bên ngoài đang dần hiện hữu một cách rõ ràng.

Vừa qua, anh nhận được những cuộc gọi nặc danh đầy ám chỉ, như một bản nhạc rùng rợn ngân vang trong lòng anh.

Có kẻ nào đó đang âm thầm theo dõi anh, đang tìm mọi cách để đe dọa và làm anh nản lòng.

Những cái nhìn châm chọc từ những người lạ mặt vào những lúc anh ra ngoài khiến anh cảm thấy như mình đang sống trong một bộ phim kinh dị.

Mỗi lần nghe tiếng xe ô tô rồ ga ngoài phố, tim anh lại nhảy lên, như thể nó muốn thoát khỏi lồng ngực mà chạy trốn.

“Họ đang muốn mình từ bỏ,” Việt Anh khẽ thở dài, cảm giác tuyệt vọng len lỏi trong tâm trí anh.

Bên ngoài quán, những chiếc xe máy phóng vội vã, tiếng ồn và khói bụi như một mảnh ghép của cuộc sống hối hả, nhưng trong lòng anh, mọi thứ dường như ngừng lại.

Trong lúc này, Su Yin, người bạn thân thiết của anh đang ngồi trong một góc quán, ánh mắt dõi theo anh.

Áo sơ mi trắng của cô hơi nhăn nheo, mái tóc dài búi gọn gàng, nhưng ánh mắt cô lại chứa đựng sự quan tâm và lo lắng.

Su Yin đã nhận thấy sự thay đổi trong tâm trạng của anh, những nụ cười đã thay bằng sự trầm ngâm.

Cô quyết định không thể ngồi yên thêm nữa.

“Việt Anh,” Su Yin lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Có chuyện gì không ổn sao?”

Việt Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt bối rối khi thấy cô nhìn mình.

“Mình… mình đang gặp rắc rối,” anh thở dài, như thể những từ ngữ nặng trĩu và khó khăn.

Su Yin nhíu mày, “Rắc rối gì? Nói cho mình biết đi.”

“Một startup đang điều tra về mình, họ không muốn mình phát triển ý tưởng này,” Việt Anh giải thích, giọng nói trầm lắng.

“Họ đã đe dọa mình, sử dụng những chiêu trò để làm mình sợ hãi.”

Cô cảm thấy trái tim mình như thắt lại, “Chúng ta không thể để họ làm vậy. Mình sẽ giúp cậu.”

Việt Anh ngạc nhiên, “Cậu thực sự muốn giúp mình sao?”

Su Yin gật đầu, “Chắc chắn rồi. Mình sẽ không để ai bắt nạt bạn bè của mình.”

Ánh mắt kiên định của cô như ánh sáng của ngọn hải đăng giữa bão tố, tiếp thêm cho anh một chút sức mạnh.

“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” anh nhấn mạnh, “Họ rất có thế lực.”

“Mình biết, nhưng chúng ta cần phải thu thập chứng cứ và lên kế hoạch đối đầu với họ.”

Việt Anh và Su Yin bắt đầu bàn bạc các bước đi tiếp theo trong kế hoạch của họ.

Họ đã quyết định sẽ gặp nhau hàng đêm, không chỉ để thảo luận mà còn để cùng nhau thu thập thông tin.

Áp lực từ phía Bộ Công An A05 cũng đang gia tăng, điều đó khiến Việt Anh cảm thấy như mình đang đứng bên bờ vực.

Mỗi cuộc gọi từ cơ quan này đều khiến anh cảm thấy như có một chiếc bóng đen đang đè nặng lên vai mình.

Trong những đêm không ngủ, họ ngồi bên nhau, ánh sáng từ chiếc laptop phát ra như một ngọn đuốc trong bóng tối.

Tiếng gõ phím vang lên liên hồi, những thông tin, dữ liệu được thu thập và phân tích từng chút một.

Su Yin không ngừng hỏi anh về những hoạt động của startup, từng chi tiết nhỏ từ ngày hợp tác đến những ý tưởng bị đánh cắp.

“Cậu có nhớ ngày nào họ đã tiếp cận cậu không?” cô hỏi, ánh mắt sáng lên với sự chăm chú.

“Là vào tháng trước, họ nói rằng muốn đầu tư vào dự án của mình,” Việt Anh hồi tưởng, từng chi tiết hiện lên như một bộ phim.

“Nhưng sau đó, mọi chuyện đã khác.”

“Lúc đó, mình đã rất hào hứng. Ai mà không vui khi có một cơ hội lớn như vậy?”

“Nhưng họ không phải những người mà mình nghĩ,” anh thở dài, “Họ đã âm thầm theo dõi và tìm cách lấy cắp ý tưởng.”

Su Yin bực bội, “Họ thật sự không biết mình đang đối đầu với ai.”

“Chúng ta phải tìm ra chứng cứ, phải làm cho họ không còn đường lùi.”

“Đúng rồi,” Việt Anh đồng tình, “Nếu không, mình sẽ mãi mãi sống trong sợ hãi.”

Bên ngoài, tiếng mưa bắt đầu rơi nhẹ, tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên hòa cùng âm thanh của những chiếc xe chạy qua.

Cảm giác của sự khủng hoảng như một cơn bão đang kéo đến.

Họ dành những ngày tiếp theo để nghiên cứu, thu thập thông tin, nối các mảnh ghép lại với nhau.

Áo khoác của họ ướt sũng dưới những cơn mưa bất chợt, nhưng trong lòng họ luôn ấm áp bởi quyết tâm.

Cuối cùng, sau nhiều đêm không ngủ, họ đã có trong tay một vài thông tin quý giá.

Việt Anh và Su Yin cùng nhau ngồi lại, ánh mắt rạng ngời khi đưa ra kế hoạch cuối cùng.

“Chúng ta sẽ không để họ thắng,” Su Yin khẳng định.

“Mọi thứ sẽ phải được đưa ra ánh sáng.”

Và giữa những ly cà phê đen đậm đặc, họ đã sẵn sàng để bước vào cuộc chiến không chỉ vì một ý tưởng, mà còn vì danh dự và lẽ phải.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...