Chương 7: Lật kèo bằng chứng cứ/logic/tiền tài.

Việt Anh đứng trước cửa văn phòng Bộ Công An A05, ánh nắng chiếu rọi từ những ô cửa sổ lớn, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.

Đôi tay anh nắm chặt những tài liệu, cảm giác nặng nề dâng trào trong lồng ngực.

Su Yin bên cạnh anh, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, mái tóc dài xõa xuống vai, che khuất một phần gương mặt.

“Việt Anh, em có chắc là mình đã chuẩn bị mọi thứ chưa?” Su Yin hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự lo lắng.

“Anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.” Việt Anh đáp, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.

Đầu óc anh quay cuồng với những số liệu, những chứng cứ mà họ đã thu thập được.

Hình ảnh những bản báo cáo, những con số và cả những cuộc gọi lén lút cứ hiện hữu trong tâm trí anh.

“Chúng ta không thể để họ thoát được lần này.” Su Yin nhấn mạnh, ánh mắt kiên định.

Cuối cùng, họ cũng bước vào phòng điều tra.

Không khí bên trong ngột ngạt hơn bao giờ hết, với những ánh mắt đổ dồn vào họ.

Việt Anh đảo mắt quanh phòng, các nhân viên Bộ Công An ngồi nghiêm túc, bầu không khí như bị đè nén bởi áp lực nặng nề.

“Chúng ta bắt đầu đi.” Một người trong số họ, có vẻ là trưởng phòng, lên tiếng.

Việt Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung trí óc.

“Chúng tôi đã thu thập được những tài liệu chứng minh rằng startup này đã lừa dối không chỉ riêng mình tôi mà còn cả thị trường.”

Giọng anh vang lên, trong sự chăm chú của mọi người.

Su Yin đứng bên cạnh, mở một chiếc laptop, và để nó trước mặt mọi người.

“Như quý vị thấy, đây là bảng số liệu từ báo cáo tài chính của họ.”

Những con số sáng rõ trên màn hình, tạo nên một bầu không khí căng thẳng.

Các nhân viên chăm chú theo dõi, và Việt Anh thấy tim mình đập mạnh hơn.

“Trong suốt ba năm qua, startup này đã báo cáo doanh thu không thực tế, thổi phồng con số lên gấp đôi.”

Việt Anh chỉ vào màn hình, đôi tay run run một chút nhưng anh cố gắng kiểm soát.

“Bằng chứng này chứng tỏ rằng họ đã tạo ra một ảo tưởng về sự thành công.”

Su Yin gật đầu, tiếp lời.

“Họ không chỉ lừa dối nhà đầu tư mà còn cả khách hàng, những người đã đặt trọn niềm tin vào sản phẩm của họ.”

Người trưởng phòng nhìn vào tài liệu, khẽ nhíu mày.

“Các bạn có thể giải thích rõ hơn về tình hình này không?”

Việt Anh và Su Yin trao đổi ánh mắt, quyết định lật mở từng trang tài liệu một cách bài bản.

“Như quý vị có thể thấy, các giao dịch tài chính của họ có dấu hiệu bất thường.”

Su Yin chỉ vào một biểu đồ, nơi mà những con số biến động không có lý do rõ ràng.

“Chúng tôi đã liên hệ với một số bên thứ ba, và họ cũng xác nhận rằng không có giao dịch nào diễn ra trong khoảng thời gian này.”

Những người có mặt trong phòng bắt đầu thì thầm, sự căng thẳng lan tỏa như một làn sóng.

Âm thanh của những chiếc ghế kéo đi, tiếng chóp bút lách cách xuống bàn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí hồi hộp.

Việt Anh cảm thấy mồ hôi lăn trên trán, nhưng anh không cho phép mình lùi bước.

“Đây không chỉ là một câu chuyện của chúng tôi.”

Su Yin tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Đây là bài học cho tất cả những ai dám lừa dối, không chỉ cho chúng tôi mà cả những người dân khác.”

Các nhân viên Bộ Công An gật đầu, có vẻ như họ cũng nhận ra tầm quan trọng của sự việc này.

“Chúng ta cần phải làm rõ hơn về những khoản tiền đã bị rút ra.”

Người trưởng phòng quay sang hỏi, ánh mắt u tối như thể đang tìm kiếm một giải pháp cho tình huống phức tạp này.

Việt Anh lấy một tài liệu khác ra, trong đó là các hợp đồng và chứng từ chuyển tiền.

“Những khoản tiền này không thể được giải thích hợp lý.”

“Chúng tôi phát hiện ra rằng có rất nhiều khoản thanh toán bằng tiền mặt không có hóa đơn chứng từ.”

“Chúng tôi cũng đã phát hiện ra rằng một số người đứng đầu startup này có liên quan đến những công ty ma.”

Không khí trong phòng dường như ngưng lại, mọi người đều chăm chú lắng nghe.

“Họ đã bán những sản phẩm không có thực và lấy tiền của khách hàng.”

Việt Anh cảm thấy lòng mình dâng trào, sự bức xúc của những nạn nhân đang đứng về phía họ.

“Chúng tôi sẽ không dừng lại ở đây.”

Su Yin nhấn mạnh, ánh mắt rực lên sự quyết tâm.

“Nếu cần thiết, chúng tôi sẽ tiếp tục truy tìm cho đến khi sự thật được phơi bày.”

Những tiếng động bên ngoài, như tiếng còi xe, tiếng người qua lại, đã trở thành một phần của không gian này.

Việt Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận sự hối hả của cuộc sống bên ngoài, nhưng trong lòng anh, mọi thứ đều tĩnh lặng.

“Chúng tôi đã chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất.”

Việt Anh nói, giọng đầy tự tin.

“Nếu họ cố tình chối bỏ sự thật, chúng tôi sẽ không để yên cho họ.”

Cả phòng im lặng, chỉ còn vang vọng tiếng thở dài nặng nề.

“Chúng ta cần một kế hoạch để đưa vấn đề này ra ánh sáng.”

Người trưởng phòng nói, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Việt Anh gật đầu, trong lòng dâng lên hy vọng.

“Bằng chứng này có thể là cơ sở để khởi kiện.”

“Chúng tôi sẽ hỗ trợ các bạn trong việc điều tra thêm.”

Cuối cùng, một tia sáng le lói xuất hiện trong tâm trí Việt Anh.

“Đây có thể là dịp để thay đổi tất cả.”

Họ đã không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những người khác.

Những người đã bị lừa dối, những người đã mất niềm tin vào thị trường.

“Chúng ta sẽ không dừng lại.”

Việt Anh thầm nghĩ, và trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng họ đã ở một bước ngoặt quan trọng.

“Chúng ta sẽ không để họ thoát.”

Âm thanh bên ngoài vẫn vang vọng, nhưng trong tâm hồn Việt Anh, mọi thứ đã rõ ràng hơn bao giờ hết.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...