Chương 2: Nữ Tổng Tài Quỹ REIT

Tiếng vang của những gì vừa xảy ra còn chưa kịp lắng xuống khi bình minh ló dạng — và với Huy, đó là khởi đầu của một ngày đòi hỏi sự tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính trong suốt của văn phòng hiện đại tại tòa nhà cao tầng ở quận Đông, thành phố Thành Tâm, tạo ra những vệt sáng lung linh trên sàn nhà đá marble bóng loáng.

Nguyễn Minh Châu, nữ CEO trẻ tuổi của quỹ đầu tư địa ốc trị giá 5000 tỷ đồng, ngồi trên ghế da đen với dáng vẻ đầy tự tin.

Mái tóc dài mượt mà được buộc gọn gàng, và đôi mắt sáng như sao đang chăm chú vào bản báo cáo trong tay.

Cô nhíu mày, không phải vì khó khăn trong việc hiểu mà là vì sự nghi ngờ đang dâng lên trong lòng.

"Tại sao giá trị của tòa nhà thương mại này lại cao đến vậy?"

Châu lẩm bẩm, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn làm việc.

Cô đã nghe phong phanh về một tòa nhà thương mại lớn ở gần khu vực Phú Mỹ Hoa, nhưng những thông tin rõ ràng về giá trị của nó lại mơ hồ như một làn sương mù.

Vốn là một nhà đầu tư thông minh, Châu không dễ dàng bị lừa bởi những con số trên giấy tờ.

Cô cần một người có thể xác thực những thông tin này, và người đó không ai khác chính là Đinh Thanh Tùng - một cái tên mà cô đã nghe qua nhiều lần, đặc biệt sau vụ ồn ào gần đây.

Châu đứng dậy, ánh mắt kiên quyết.

Cô gọi điện cho trợ lý: "Gọi cho Đinh Thanh Tùng ngay!

Tôi cần gặp anh ta trong ngày hôm nay."

Trợ lý gật đầu, nhanh chóng thực hiện mệnh lệnh.

Trong khi đó, ở một quán cà phê nhỏ gần đó, Đinh Thanh Tùng đang ngồi một mình, khuôn mặt đầy căng thẳng.

Mồ hôi rịn ra, ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa.

Sau khi bị đồng nghiệp phản bội và vu khống, anh đã rời khỏi công ty định giá bất động sản hàng đầu Thành Tâm, và giờ đang phải đối mặt với những khó khăn vô cùng lớn.

Từng giọt cà phê đen sánh đặc trong tách hòa quyện với cảm giác tồi tệ trong lòng.

"Mình sẽ không để họ đánh bại mình như thế này!"

Tùng tự nhủ, ngón tay run rẩy bấu chặt vào cạnh bàn gỗ.

Nhưng rốt cuộc, anh cũng không thể thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, làm anh giật mình.

Trên màn hình hiện lên cái tên mà anh không ngờ tới - Nguyễn Minh Châu .

Tim anh đập loạn xạ, một phần vì sự ngạc nhiên, phần khác vì không biết đây có phải là cơ hội hay chỉ là một chiếc bẫy mới.

"Alo, tôi là Đinh Thanh Tùng."

Anh nói, giọng có phần mất tự nhiên.

"Chào anh, tôi là Nguyễn Minh Châu, CEO của quỹ REIT.

Tôi muốn gặp anh để bàn về một tòa nhà thương mại mà tôi đang quan tâm."

Giọng nói của cô trong trẻo nhưng đầy quyền lực, khiến Tùng cảm thấy có chút hồi hộp.

"Tôi... tôi rất vui được gặp cô.

Nhưng tòa nhà đó có vấn đề gì không?"

Tùng hỏi, mồ hôi lại rịn ra, nhưng lần này đúng là vì sự hồi hộp.

Anh không thể không nghi ngờ về lý do thực sự mà Châu muốn gặp mình.

"Tôi cảm thấy có điều gì đó không đúng với mức định giá mà người ta đưa ra.

Tôi cần anh giúp tôi xác thực" - Châu nói, giọng điệu kiên quyết, không cho phép Tùng có cơ hội lưỡng lự.

Tùng cảm nhận được sự nghiêm túc từ cô, và điều đó khiến anh cảm thấy mình có thể có cơ hội để chứng minh tài năng của mình.

"Được, tôi sẽ gặp cô."

Anh đồng ý, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa lo lắng, vừa phấn khích.

Khi Tùng tới địa điểm hẹn, một quán cà phê sang trọng với không gian yên tĩnh, Châu đã có mặt sẵn.

Cô ngồi ở bàn gần cửa sổ, ánh nắng chiếu rọi, tạo nên hình ảnh của một người phụ nữ mạnh mẽ và thu hút.

Khi ánh mắt của họ chạm nhau, Tùng không thể không cảm nhận được sức hút từ cô.

"Cảm ơn anh đã đến."

Châu mở lời, nụ cười tươi tắn trên môi nhưng trong ánh mắt lại toát lên sự nghiêm túc.

"Tôi rất vui khi được gặp cô."

Tùng đáp, cảm giác hồi hộp lại trào dâng.

Anh ngồi xuống ghế, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh.

"Tôi đã nghe về anh, về vụ việc không hay mà anh đã trải qua.

Tôi tin rằng anh có thể giúp tôi."

Cô nói thẳng, không vòng vo.

"Tôi đang muốn mua lại tòa nhà thương mại ở khu Phú Mỹ Hoa, nhưng có điều gì đó khiến tôi nghi ngờ về mức giá mà chủ sở hữu đưa ra.

Anh có thực sự tự tin vào khả năng định giá của mình không?"

Tùng cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng.

"Tôi sẽ làm hết sức mình để giúp cô.

Nhưng tôi cần thời gian để kiểm tra thông tin."

Anh trả lời, trong lòng dâng lên cảm giác trách nhiệm và quyết tâm.

"Tôi không cần những lời hứa.

Tôi cần hành động.

Anh có thể làm được không?"

Châu thách thức, ánh mắt của cô như lửa nóng, đòi hỏi sự cam kết từ anh.

"Tôi sẽ làm, và sẽ cho cô biết mọi thứ mà tôi tìm thấy."

Tùng khẳng định, cảm giác được khôi phục lại một phần tự tin.

Anh đã có cơ hội, và không thể để nó trôi qua một cách vô ích.

Cuộc trò chuyện tiếp tục diễn ra, với những câu hỏi sắc bén từ Châu và những câu trả lời đầy tự tin từ Tùng.

Họ đã cùng nhau phân tích các số liệu, các yếu tố định giá, và cả những mánh khóe có thể xảy ra trong thương vụ này.

Thời gian như trôi nhanh, và trong không khí căng thẳng nhưng đầy kỳ vọng, Tùng cảm thấy được kích thích bởi dấu hiệu của một cuộc chiến mới.

Cuối cùng, khi cuộc gặp kết thúc, Châu đứng dậy, ánh mắt nhìn Tùng đầy quyết đoán.

"Tôi hi vọng anh sẽ không làm tôi thất vọng.

Đây là cơ hội cho cả hai chúng ta."

Cô nói, rồi bước đi, để lại Tùng đứng đó với trái tim đập thình thịch, cùng những suy nghĩ về tương lai mà anh chưa từng hình dung.

Cuộc chiến giành lại công lý và vương quyền bất động sản Phú Mỹ Hoa đã chính thức bắt đầu, và Tùng nhận ra rằng đây không chỉ là một trận đấu về tài năng định giá, mà còn là cuộc chiến của lòng kiêu hãnh và sự phục hưng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...