Chương 5: Khủng Hoảng Phong Tỏa Tài Sản
Sáng sớm hôm sau, trước khi ánh nắng kịp len qua khe cửa, Đinh đã ngồi dậy — trong đầu anh, những gì xảy ra ngày hôm qua vẫn còn đó, nhưng hướng đi đã rõ hơn.
Trong căn phòng tối tăm của văn phòng, ánh đèn vàng mờ ảo phát ra từ chiếc bàn làm việc, Đinh Thanh Tùng ngồi đó, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa.
Tâm trí anh như một cơn bão, những hình ảnh về cuộc đời tươi đẹp bỗng chốc bị xé nát bởi những bài báo bẩn đăng tải khắp nơi.
'Kẻ lừa đảo bất động sản lừng danh' - câu chữ này như những lưỡi dao cứa vào tâm hồn anh, khiến trái tim anh nhói lên từng đợt đau đớn.
Điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông.
Đinh Thanh Tùng ngước mắt lên, nhìn về phía chiếc điện thoại, với ánh mắt ngập tràn lo lắng.
Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của Thái, bạn thân từ những ngày đầu mới bước chân vào ngành bất động sản.
'Tùng, mày có biết là tài khoản Việt Thương Bank của mày đã bị phong tỏa khẩn cấp không?'
Giọng Thái run rẩy, như thể sợ rằng thông tin này có thể khiến Tùng gục ngã hoàn toàn.
“Cái gì?”
Tùng không thể tin vào tai mình.
Mồ hôi trên trán anh chảy ròng ròng, từng giọt một như nhắc nhở anh về tình cảnh khốn đốn.
'Mày phải đến ngay cơ quan điều tra.
Họ gọi mày đến để làm rõ vụ việc', Thái nói, từng từ như một nhát búa giáng mạnh vào đầu Tùng.
Tùng đứng dậy, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh vào mặt đất.
Anh nhớ lại buổi họp báo hôm trước, nơi mà cả thế giới truyền thông đã đồng loạt chỉ trích anh, biến anh thành kẻ thù của công chúng.
'Chỉ cần một lời nói dối, cả cuộc đời có thể bị hủy hoại', anh thầm nghĩ.
Đôi tay anh bấu chặt vào cạnh bàn gỗ, lòng tự trọng và danh dự như một tấm gương vỡ nát.
“Tôi sẽ không để mình bị đánh bại như thế này,” Tùng tự nhủ, nhưng giọng nói trong anh như một cơn gió lạnh lẽo, không thể nào lấn át nổi nỗi sợ hãi đang dâng trào.
Anh vội vàng thay đổi trang phục, chiếc áo sơ mi trắng giờ đây như một lớp áo giáp bảo vệ cho anh khỏi những cú đâm chém ác liệt của cuộc đời.
Tại cơ quan điều tra, không khí căng thẳng như những sợi dây đàn được kéo căng, sẵn sàng để bật ra âm thanh chát chúa.
Khi Tùng bước vào phòng thẩm vấn, mọi ánh mắt đổ dồn vào anh, như thể anh là một kẻ tội phạm nguy hiểm nhất mà họ từng gặp.
Cảnh sát kinh tế, những người mặc đồng phục nghiêm trang, ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt lạnh lùng và đầy quyền lực.
“Đinh Thanh Tùng, anh có biết lý do tại sao anh bị triệu tập hôm nay không?”
Một viên cảnh sát lớn tuổi, với ánh mắt sắc lạnh, lên tiếng.
Giọng nói của ông ta như một nhát dao cứa vào sự tự tin còn sót lại của Tùng.
“Tôi bị vu khống,” Tùng đáp, nhưng lời nói của anh có vẻ yếu ớt, như một cơn gió thoảng qua không khí.
Anh cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, nhịp tim như một chiếc trống thúc giục sự sợ hãi trong anh.
“Các bằng chứng cho thấy anh đã nhận hoa hồng từ những giao dịch bất động sản trái phép.
Chúng tôi cần làm rõ những giao dịch này,” viên cảnh sát tiếp tục, giọng điệu không một chút cảm thông.
Tùng cảm thấy như mình rơi xuống một vực thẳm không đáy, không còn lối thoát.
“Tôi không có hoa hồng nào cả!
Tôi là một chuyên gia định giá, tôi chỉ làm công việc của mình!”
Tùng kêu lên, trong lòng tự nhủ rằng anh không thể để bản thân mình bị đánh bại mà không chiến đấu.
Anh muốn gào thét, muốn mọi người biết rằng sự thật không phải như những gì họ đang nghĩ.
“Chúng tôi có đủ bằng chứng,” viên cảnh sát nói, giọng điệu không chút lay chuyển.
“Nếu anh không hợp tác, chúng tôi sẽ phải tiến hành các bước pháp lý tiếp theo.”
Tùng cảm thấy mọi thứ xung quanh như chìm trong bóng tối.
Anh nhớ lại những ngày tháng miệt mài làm việc, những đêm không ngủ vì những bản báo cáo, những cuộc gọi từ khách hàng.
Mọi thứ bỗng chốc trở nên vô nghĩa.
Anh không thể chấp nhận việc bị coi là kẻ lừa đảo.
“Tôi sẽ chứng minh sự trong sạch của mình,” anh nói, giọng quyết tâm.
“Tôi sẽ không để mọi người nghĩ xấu về tôi.”
“Mong là anh sẽ làm được điều đó,” viên cảnh sát nhếch mép cười, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Thời gian sẽ trả lời cho tất cả.”
Tùng rời khỏi cơ quan điều tra, lòng nặng trĩu như đeo một tảng đá lớn.
Anh biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng sự kiên trì và quyết tâm trong anh đã thắp lên ngọn lửa hy vọng.
Anh không thể để những lời nói dối và sự vu khống đánh bại mình.
Anh sẽ chiến đấu cho danh dự của bản thân, cho sự nghiệp và cho những người đã tin tưởng vào anh.
Trên đường về, Tùng dừng lại bên bờ sông Thành Tâm, nơi mà dòng nước cuồn cuộn chảy như chính cuộc đời anh.
Anh ngồi xuống một chiếc ghế đá, hít thở sâu, để những cơn gió mát lạnh thổi qua mặt.
Tâm hồn anh như được giải thoát khỏi những lo âu, và anh biết rằng mình cần phải tìm ra cách để lấy lại những gì đã mất.
“Liệu có cách nào không?”
Tùng tự hỏi.
“Có thể tôi cần phải tìm đến Nguyễn Minh Châu, nữ CEO quỹ đầu tư địa ốc REIT.
Bà ấy đã từng nhìn thấy tài năng của tôi.
Có thể, chỉ có bà ấy mới giúp tôi giành lại công lý.”
Với quyết tâm đó, Tùng đứng dậy, ánh mắt rực rỡ hơn bao giờ hết.
Lòng anh tràn đầy hy vọng rằng cuộc chiến giành lại danh dự chưa bao giờ là quá muộn.
Anh sẽ không từ bỏ, dù cho con đường phía trước có khó khăn đến đâu.