Chương 9: Bẫy Ngược Kẻ Đi Đòi Nợ
Vài giờ trôi qua. Châu gác điện thoại xuống sau cuộc gọi cuối cùng trong đêm và nhìn ra cửa sổ — thành phố vẫn sáng đèn, và guồng quay không cho phép ai dừng lại.
Ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tà len lỏi qua cửa sổ kính lớn, phản chiếu trên bảng kính của chiếc bàn làm việc.
Đinh Thanh Tùng ngồi đó, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn gỗ sồi, ánh mắt tràn đầy quyết tâm và sự bình tĩnh.
Mồ hôi khẽ rịn ra trên trán, nhưng không phải vì căng thẳng mà vì sự phấn khích trước kế hoạch đang được triển khai.
Tùng biết rằng kẻ thù của mình, gã nợ xấu đang lăm le đòi nợ, chính là kẻ đã góp phần vào sự sụp đổ của anh trong quá khứ.
Hắn ta mang tên Lê Văn Hải, một tay côn đồ có tiếng trong giới địa ốc, với những mối quan hệ đen tối và những hành động tàn nhẫn không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.
Tùng đã lên kế hoạch cho cuộc gặp mặt này từ lâu, và giờ đây, tất cả đã sẵn sàng.
Hải bước vào văn phòng với vẻ tự mãn, áo sơ mi trắng, quần jeans rách và đôi giày da bóng loáng.
Hắn cười khẩy khi nhìn thấy Tùng, ngồi trên chiếc ghế làm việc, vẻ mặt tỏ ra bình thản nhưng bên trong là một tâm hồn chiến binh không chịu khuất phục.
"Nghe nói mày đang gặp khó khăn, Đinh Thanh Tùng.
Mày có muốn bàn về số nợ kia không?"
Hải cất giọng, nhưng trong ánh mắt lại hiện rõ sự khinh thường.
Tùng mỉm cười, nhưng đó là một nụ cười của sự tự tin, không phải của sự yếu đuối.
"Tôi có thể giải quyết vấn đề này, nhưng trước hết, chúng ta cần ký kết một hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất có điều kiện.
Tôi nghĩ đây là cách tốt nhất để đảm bảo quyền lợi cho cả hai bên."
Hải khựng lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Hắn không ngờ rằng Tùng lại có động thái này.
"Hợp đồng gì?
Mày đang mơ à?"
Hắn gằn giọng, nhưng Tùng không bị khuất phục.
Tùng đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc gặp này, từ văn bản hợp đồng cho đến những điều khoản cụ thể nhằm ràng buộc Hải trong một cái bẫy không thể thoát ra.
"Tôi hiểu rằng tình hình của tôi hiện tại không tốt, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ dễ dàng bị đè bẹp.
Hợp đồng này sẽ bảo vệ tôi khỏi những áp lực, và cũng đảm bảo cho ông rằng chúng ta sẽ không có tranh chấp trong tương lai."
Tùng nhẹ nhàng đáp, trong lòng thầm cầu nguyện rằng chiếc camera giấu kín và thiết bị thu âm đã được cài đặt hoàn hảo sẽ ghi lại từng lời nói của Hải.
Hải nhướng mày, một phần tò mò và một phần thách thức.
"Mày nghĩ ký hợp đồng này sẽ giúp mày sao?
Mày đang ở thế yếu, và tao là người nắm quyền chi phối.
Nếu không ký, tao sẽ khiến mày phải trả giá đắt."
Tùng không hề nao núng, anh đứng dậy, bước lại gần Hải, ánh mắt không rời khỏi gã.
"Trên thực tế, tôi đang ở thế mạnh.
Ông không biết rằng tôi đã chuẩn bị cho cuộc gặp này rất kỹ lưỡng.
Hợp đồng này không chỉ có lợi cho tôi mà còn có lợi cho ông.
Giúp ông tránh khỏi rắc rối về sau nếu như có bất kỳ điều gì xảy ra với tôi."
Hải bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.
Hắn không thể để cho Tùng có cơ hội phản đòn.
Nhưng, hắn cũng không thể phủ nhận rằng những gì Tùng nói có lý.
"Mày thật sự nghĩ rằng tao sẽ tin mày sao?"
Tùng nở một nụ cười tự tin.
"Chúng ta đều biết, trong thế giới này, những hợp đồng rõ ràng và minh bạch là điều cần thiết.
Nếu ông không muốn ký, tôi có thể ra ngoài và gọi điện cho các cơ quan chức năng.
Tôi có thể cung cấp chứng cứ về những hành động đe dọa của ông."
Hải cảm thấy nóng mặt.
Hắn biết rằng Tùng không nói dối, và điều đó khiến hắn lo sợ.
Hắn đã từng nghe về những phương pháp của Tùng, và không thể để mình trở thành nạn nhân.
"Được rồi, tao sẽ xem xét hợp đồng.
Nhưng mày cần phải hiểu, nếu mày làm bất kỳ điều gì ngu ngốc, tao sẽ không ngần ngại xử lý mày."
Tùng gật đầu, nhưng trong lòng anh đã thầm cảm thấy một chiến thắng.
Anh đã dẫn dụ Hải vào cái bẫy mà mình đã dày công chuẩn bị.
Cả hai cùng ngồi xuống, Tùng mở ra bản hợp đồng đã được soạn sẵn, từng điều khoản được giải thích tỉ mỉ, và Hải, dù có chút do dự vẫn ký vào.
Cuối cùng, khi bản hợp đồng được hoàn tất, Tùng cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm.
Anh đã có trong tay chứng cứ cần thiết để đối phó với Hải.
"Cảm ơn ông đã hợp tác.
Tôi hy vọng chúng ta sẽ không cần phải gặp lại nhau trong tương lai."
Hải đứng dậy, mặt mũi càng lúc càng đỏ bừng vì tức giận.
Hắn không thể chấp nhận được rằng mình đã bị một kẻ yếu thế như Tùng lừa dối.
Nhưng hắn không thể làm gì lúc này, bởi vì mọi thứ đã được ghi lại và hắn đã tự đưa mình vào thế bí.
Khi ra khỏi văn phòng, hắn thầm hứa rằng sẽ không tha cho Tùng dễ dàng.
Nhưng Tùng lại không lo lắng.
Anh biết rằng mình đã đặt một chân vào cánh cửa công lý và sự phục hưng.
Dù cho thử thách phía trước có lớn lao đến đâu, Tùng đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.
Và trong sâu thẳm, anh cảm nhận được rằng, ánh sáng của sự thật sẽ luôn chiếu rọi vào những bóng tối của sự dối trá.