Chương 4: Cuộc Chiến Pháp Lý Bắt Đầu
Hùng ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh nhấp nháy từ những bảng số liệu phản chiếu lên khuôn mặt anh.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, tay anh nắm chặt chuột, những ngón tay khẽ run lên vì căng thẳng.
“Cái gì đây?” Hùng thì thầm với chính mình khi phát hiện ra những sai phạm trong báo cáo tài chính của Vạn Hoa Group.
Những con số không khớp nhau, những bảng cân đối tài chính đầy mâu thuẫn, tất cả như một bức tranh bị vẽ lộn xộn.
Hùng đứng dậy, bước đi qua lại trong căn phòng nhỏ của mình, cảm giác như có hàng triệu suy nghĩ đang quẫy cuồng trong đầu.
“Nếu mình mang những thông tin này ra, liệu có đủ sức để đe dọa Hương và Chiến không?” Chính mình cũng không thể tin nổi rằng sau bao nhiêu năm làm việc, bây giờ lại trở thành một phần của cuộc chiến pháp lý.
Hùng nhớ lại những lần cùng Hương và Chiến ngồi bên chiếc bàn gỗ lim, bàn bạc về chiến lược phát triển của công ty.
“Hương lúc nào cũng tự tin, nhưng giờ thì...” Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, quyết tâm trong lòng đang dần hình thành.
“Mình sẽ không để họ chèn ép nữa.” Hùng ngồi xuống, bắt đầu lập một kế hoạch chi tiết cho từng bước đi của mình.
Cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng hơi thở, anh bắt đầu thu thập chứng cứ.
Vài ngày sau, trong một quán cà phê nhỏ ở phố Phạm Ngọc Thạch, Hùng hẹn gặp Hương.
“Cô Hương, tôi có vài điều muốn bàn.” Giọng Hùng chắc nịch, nhưng bên trong lại rối bời.
Hương ngẩng mặt lên, đôi mắt cô ánh lên sự nghi ngờ.
“Có chuyện gì vậy, Hùng?” “Tôi đang nắm giữ một số thông tin mà có thể ảnh hưởng đến công ty.” Mồ hôi lưng Hùng ướt đẫm, từng bước đi vào cuộc chiến mà anh không hề mong muốn.
“Thông tin gì?” Giọng Hương trở nên nghiêm nghị, như thể đang cố gắng giữ bình tĩnh.
“Liên quan đến báo cáo tài chính.” Hùng cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, nhưng hơi thở của anh dồn dập hơn.
“Nếu tôi công khai những sai phạm này, chắc chắn sẽ có hệ lụy.” Hương im lặng, không nói gì.
Hùng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa hai người.
“Hóa ra anh đã tìm ra những điều tôi không muốn bạn biết.” Hương cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô sắc lạnh.
“Tôi chỉ muốn bảo vệ quyền lợi của mình.” Hùng trả lời, lòng vẫn đầy trăn trở.
“Quyền lợi của anh?
Hay là quyền lợi của cả công ty?” Hương nhướng mày, ánh mắt cô như đang thách thức.
“Tôi không thể ngồi nhìn các bạn phá hoại công ty mà không làm gì.” Hương thở dài, bỗng nhiên nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi cô.
“Hùng, anh đang tự đặt mình vào thế khó đấy.” “Cô nghĩ tôi sợ sao?
Tôi đã làm việc ở đây đủ lâu để hiểu rõ mọi thứ.” “Vậy thì hãy xem xét lại.
Một cuộc chiến pháp lý không bao giờ là dễ dàng.” Hùng gật đầu, nhưng trong lòng anh biết rõ mình không thể quay đầu lại.
“Tôi đã chuẩn bị mọi thứ.
Chứng cứ đã có trong tay.” Cặp mắt Hương lóe lên sự lo lắng, cô không thể để Hùng làm điều đó.
“Nếu anh công bố thông tin này, tất cả sẽ bị ảnh hưởng.” “Tôi không có ý định kéo cả công ty xuống.” Hùng nói, giọng điệu trở nên cứng rắn.
Hương nhìn thẳng vào mắt anh, cảm giác như đang đấu tranh với chính mình.
“Hùng, hãy suy nghĩ kỹ.” “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều rồi.” Hùng nhấn mạnh, làm cho Hương chùn bước.
“Cô có biết không, sự thật luôn luôn có sức mạnh.” Cuộc trò chuyện giữa hai người trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Hương đứng dậy, quyết định không nhượng bộ.
“Nếu anh muốn chiến, tôi sẽ không lùi bước.” Hùng nhìn theo bóng dáng cô rời khỏi quán cà phê, trong lòng dâng lên một cảm giác trống rỗng.
Cảm giác như mọi thứ đang dần đi vào ngõ cụt, nhưng cũng là lúc anh có thêm động lực để tiếp tục cuộc chiến này.
Trong những ngày tiếp theo, Hùng âm thầm tập hợp các tài liệu, chứng cứ liên quan đến những sai phạm của Vạn Hoa Group.
Anh không chỉ cần bằng chứng, mà còn cần chiến lược để bảo vệ mình trước cuộc chiến pháp lý mà anh sắp phải đối mặt.
Mỗi buổi tối, Hùng lại ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn như một người bạn đồng hành.
“Mình không thể thất bại.” Anh tự nhủ, khi những tờ giấy bạc trắng lướt qua tay.
Cuối cùng, Hùng quyết định gặp Chiến, người đứng đầu Vạn Hoa Group.
Hùng tìm thấy Chiến tại một nhà hàng sang trọng trên đường Lê Lợi.
Chiến ngồi ở góc bàn, ánh mắt dõi theo những thực khách xung quanh.
“Hùng, lâu không gặp.” Chiến cất tiếng, nụ cười trên môi chẳng khác gì những ngày trước.
“Tôi cần nói chuyện với anh về một vấn đề nghiêm trọng.” Hùng thẳng thắn.
Chiến ngạc nhiên, ngưng lại một chút trước khi gật đầu.
“Chuyện gì?” “Liên quan đến báo cáo tài chính của công ty.” Hơi thở của Hùng trở nên dồn dập hơn, nhưng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Chiến nhướng mày, ánh mắt có chút lo lắng.
“Có vấn đề gì sao?” “Tôi đã phát hiện ra những sai phạm lớn.” Chiến chợt lạnh lùng, không mấy ngạc nhiên nhưng cũng không thể giấu nổi sự bối rối.
“Hùng, anh đang nói về cái gì?” “Tôi có bằng chứng, đủ để làm tổn hại đến danh tiếng của anh và công ty.” Hơi thở Chiến trở nên dồn dập, khuôn mặt anh ta trở nên căng thẳng.
“Anh đang đe dọa tôi?” “Tôi không muốn làm điều đó, nhưng tôi cần bảo vệ quyền lợi của mình.” “Cẩn thận, Hùng.
Cuộc chiến này không dễ dàng đâu.” “Tôi biết.” Hùng khẳng định, lòng đầy quyết tâm.
Cuộc chiến pháp lý đã chính thức bắt đầu, và Hùng không thể lùi bước.
Những ngày tiếp theo, Hùng tiếp tục thu thập chứng cứ, không ngừng lên kế hoạch cho từng bước đi tiếp theo.
Ánh sáng đèn đường bên ngoài chiếu vào căn phòng tối tăm, tạo nên những bóng đổ kỳ quái.
“Mình sẽ không dừng lại.” Hùng tự nhủ, tay siết chặt một tờ giấy trong tay.
Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ bản thân, mà còn là để khẳng định giá trị của một người thợ làm vườn.
Hùng sẽ không để Vạn Hoa Group hay bất kỳ ai khác làm tổn thương đến những gì anh đã dày công xây dựng.
Từng nhịp tim của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, quyết tâm không bao giờ từ bỏ.