Chương 1: Bí Mật Của Người Làm Vườn
Vũ Quốc Hùng đang cúi thấp người, chăm sóc từng khóm hoa trong khu vườn của biệt thự Nguyễn Lan Hương.
Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt.
Hơi thở của anh hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi hoa tươi, trong khi mồ hôi trên gáy chảy thành dòng.
Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải Hương, người chủ của căn biệt thự.
Nguyễn Lan Hương đứng đó, tay khoanh trước ngực, nét mặt lạnh lùng như băng giá.
Cô nhìn Hùng từ trên cao với vẻ châm biếm, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo.
Cô cất giọng, từng từ phát ra như những viên đạn: "Tôi không hài lòng với công việc của anh.
Anh không đủ nhanh nhẹn, cũng không đủ sáng tạo." Hùng cảm thấy ngực mình như bị bóp chặt, hơi thở dồn dập hơn, nhưng anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Tôi đã chăm sóc vườn này suốt ba năm qua, thưa cô.” Miệng anh mím lại, không muốn để sự tức giận bộc lộ ra ngoài.
“Ba năm, nhưng vườn vẫn không có gì khác biệt.
Không có gì mới mẻ.” Hương tiếp tục, từng câu từ của cô như dao cứa vào tâm trí anh.
Hùng không thể giữ im lặng thêm nữa, đôi bàn tay anh siết chặt lại.
“Tôi không chỉ là người làm vườn, thưa cô.
Tôi là một kiến trúc sư.” Hương nhướng mày, một nụ cười khinh bỉ hiện lên trên môi.
“Kiến trúc sư?
Thật buồn cười.
Anh đã thiết kế khu vườn này chưa?” “Tôi đã thiết kế nhiều công trình lớn và nhỏ.
Không chỉ vườn, mà còn cả những tòa nhà.” Giọng nói của Hùng run rẩy, nhưng quyết tâm trong anh lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Vậy thì hãy chứng minh đi.
Nếu anh là kiến trúc sư, tại sao lại làm công việc này?” Hương thách thức.
Hùng hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh sắc như dao.
“Tôi muốn tìm lại bản sắc của kiến trúc trong thiên nhiên.
Tôi muốn vườn này trở thành một tác phẩm nghệ thuật.” “Nghệ thuật?” Hương ngắt lời, nụ cười của cô vẫn không tắt.
“Tôi không thấy nghệ thuật trong những khóm hoa này.
Tôi thấy sự lãng phí thời gian.” Hùng cảm thấy như có ai đó đâm vào trái tim mình.
“Mỗi loại cây, mỗi bông hoa đều có giá trị riêng của nó.” “Giá trị?
Giá trị ở đâu nếu không mang lại lợi ích?” Hương hỏi, ánh mắt cô vẫn lạnh lùng.
“Lợi ích không chỉ đến từ tiền bạc, mà còn từ cảm xúc.” Hùng đáp, giọng anh không còn run rẩy.
Hương im lặng, ánh mắt cô không còn châm biếm mà đổi sang vẻ nghi ngờ.
“Tôi không hiểu anh.
Anh có thể nói rõ hơn không?” “Vườn là nơi con người tìm về sự bình yên, là nơi gắn kết giữa con người với thiên nhiên.” Hương khẽ gật đầu, như đang cân nhắc điều gì đó trong đầu.
“Nhưng tôi không cần một người làm vườn chỉ biết nói.” Cô lạnh lùng cắt ngang.
Hùng cảm thấy như có một tảng đá nặng đè lên ngực mình.
“Tôi có thể làm nhiều hơn thế.
Tôi có thể thiết kế lại toàn bộ biệt thự này.” Hương nhìn anh, vẻ mặt cô không còn khinh bỉ mà lộ rõ sự tò mò.
“Thiết kế lại biệt thự?
Anh có chắc mình đủ khả năng không?” “Chắc chắn.” Hùng đáp, đôi mắt anh sáng rực lên như ánh đèn pha trong đêm tối.
Hương không nói gì, nhưng Hùng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.
“Nếu anh có thể chứng minh khả năng của mình, có thể tôi sẽ xem xét lại quyết định của mình.” Hương nói, giọng điệu có phần nghiêm túc hơn.
Hùng gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm.
“Tôi sẽ làm cho cô thấy.” Ánh nắng dần tắt, nhường chỗ cho những bóng tối dài hơn trong khu vườn.
Hùng cảm thấy như có một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng mình.
Không chỉ là việc giữ lại công việc, mà còn là danh dự của một kiến trúc sư.
Hùng quay người lại, nhìn về phía khu vườn, nơi mà anh đã dành bao tâm huyết, nơi mà anh đã ấp ủ những giấc mơ.
“Tôi sẽ không để cô thất vọng,” anh thầm hứa với chính mình.
“Tôi sẽ biến khu vườn này thành một tác phẩm nghệ thuật.” Hơi thở của Hùng đều đặn hơn, trong khi mồ hôi trên gáy đã ngừng chảy.
Cuộc chiến giữa lý trí và cảm xúc giờ đây bắt đầu, và anh biết rằng mình không thể lùi bước.
Với quyết tâm trong trái tim, Hùng khẽ nhắm mắt lại, hình dung ra những gì anh sắp làm.
“Chúng ta sẽ xem ai là người chiến thắng.” Âm thanh của đêm tối bao trùm khu vườn, nhưng trong lòng Hùng, ánh sáng vẫn đang bừng cháy.