Chương 4: Bản Chất Dưới Ánh Sáng
Lê Mai Chi ngồi trước chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt từ chiếc bóng đèn trên trần nhà chiếu xuống, tạo nên những bóng đổ dài trên mặt bàn.
Cô nghiêng đầu, mày nhíu lại, đôi mắt sáng quắc của cô chăm chú vào những tài liệu trải dài trước mặt.
Hàng chữ in đậm, nghiêng ngả trên trang giấy khiến cô không khỏi cảm thấy hồi hộp.
Mồ hôi bắt đầu chảy ròng ròng trên trán, làm mờ đi những dòng chữ cô đang cố gắng đọc.
“Hoàng Nam Group, hợp đồng tài trợ với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam,” cô thì thầm, đôi môi mím chặt lại.
Cô thở mạnh, từng hơi thở dồn dập vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Nếu thông tin này bị rò rỉ, sẽ có rất nhiều thứ bị đảo lộn.
Chi đẩy nhẹ chiếc ghế ra, đứng dậy và bước tới bên cửa sổ, nơi ánh sáng bên ngoài đang dần tắt.
Đường phố Hà Nội nhộn nhịp, tiếng còi xe cộ hòa cùng tiếng nói cười của người qua lại.
Cô nhìn ra ngoài, nhưng tâm trí vẫn quay cuồng với những suy nghĩ về những mối quan hệ lén lút giữa Hoàng Nam Group và các bên liên quan.
“Có thật sự chỉ là một vụ việc đơn giản?” Chi tự hỏi, khớp tay cô run rẩy khi nắm chặt lấy khung cửa sổ.
Đúng lúc này, điện thoại của cô reo lên, âm thanh làm cô giật mình.
Cô vội vàng lấy điện thoại ra, thấy là số của Lê Huy, người bạn thân và cũng là luật sư mà cô đã nhờ giúp đỡ.
“Huy, có tin gì mới không?” Chi hỏi, giọng điệu bình tĩnh nhưng trong lòng thì đang rối bời.
“Mai Chi, mình vừa nhận được thông tin từ một nguồn đáng tin cậy,” Lê Huy nói, giọng anh trầm lại.
“Chuyện gì vậy?” Chi nín thở, chờ đợi từng từ một từ đầu dây bên kia.
“Có dấu hiệu cho thấy Hoàng Nam Group đang lén lút ký kết hợp đồng tài trợ với một đội bóng khác mà không thông báo cho Liên đoàn,” Lê Huy tiếp tục.
“Điều đó có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng,” Chi nói, tay nắm chặt điện thoại, cảm giác như tim mình đang đập nhanh hơn.
“Chúng ta cần phải thu thập thêm chứng cứ,” Lê Huy nói.
“Mình có thể giúp, nhưng cần sự đồng ý của bạn.”
“Được, nhưng phải cẩn thận,” Chi gật đầu, dù không ai nhìn thấy, nhưng cô biết quyết định này có thể ảnh hưởng đến cả sự nghiệp của mình.
Khi cuộc gọi kết thúc, Chi quay lại với những tài liệu trên bàn, đôi mắt lại lướt qua từng trang giấy.
“Có thứ gì đó không ổn,” cô tự nhủ, và bắt đầu ghi chép lại những thông tin quan trọng.
Mồ hôi vẫn chảy, nhưng giờ đây nó không còn làm cô chùn bước.
Chi quyết định phải tìm ra sự thật, dù cho nó có chấn động đến đâu.
Thời gian trôi qua, cô tiếp tục lật từng trang tài liệu, ánh mắt không rời khỏi những dòng chữ in đậm.
Đột nhiên, cô dừng lại, một trang tài liệu đặc biệt thu hút sự chú ý của cô.
“Hợp đồng bí mật?” cô nhướng mày, lòng bàn tay lại rịn mồ hôi.
Cô đọc kỹ từng chữ, nhận ra rằng có những điều khoản không minh bạch trong hợp đồng giữa Hoàng Nam Group và Liên đoàn Bóng đá Việt Nam.
“Bây giờ thì mình đã có chứng cứ,” Chi thầm nghĩ, cảm giác như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng cô.
Cô đã tìm thấy một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn mà mọi người đang cố gắng che đậy.
“Nhưng mình cần phải làm gì với nó?” cô tự hỏi, cảm giác hồi hộp dâng trào.
Chi ngồi xuống, viết lại những phát hiện của mình, tay cô lúc này không còn run rẩy mà đã vững vàng hơn.
“Cần phải tìm gặp ai đó,” cô nghĩ, và quyết định liên lạc với một phóng viên điều tra mà cô đã từng biết.
Cô nhấn gọi, từng âm thanh của nút bấm như đánh nhịp cho nhịp tim đang đập mạnh mẽ.
Khi giọng nói bên kia vang lên, Chi không ngần ngại chia sẻ những thông tin mà cô đã tìm thấy.
“Mình nghĩ rằng có thể có một câu chuyện lớn đây,” Chi nói, cảm giác như sức mạnh đang dâng trào trong lòng.
“Chúng ta cần phải điều tra kỹ lưỡng hơn,” phóng viên đáp, sự hào hứng trong giọng nói khiến Chi cảm thấy phấn khích.
“Đúng vậy, nhưng phải thật cẩn thận,” Chi nhắc nhở.
“Chúng ta không thể để bất kỳ ai biết.”
Cô cúp máy, và trong giây phút đó, Chi cảm thấy như mình đã bước vào một cuộc chiến không thể quay đầu lại.
Ánh sáng ngoài cửa sổ đã tắt hẳn, chỉ còn lại bóng tối bao trùm.
Nhưng sự thật, cho dù có chua chát đến đâu, cũng phải được phơi bày.
Và Lê Mai Chi sẽ là người làm điều đó.