Chương 2: Cuộc Họp Khẩn Cấp

Cường quay về văn phòng của mình, mặt mày ướt đẫm mồ hôi, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán khiến anh cảm thấy như đang ở giữa một cơn bão tố.

Tim anh đập nhanh như trống, từng nhịp thình thịch dội vào tai, như thể muốn thoát ra khỏi lồng ngực đang gò bó.

Chiếc ghế xoay bằng da dưới cái bàn làm việc của anh vẫn còn lạnh, nhưng giờ đây, nó không thể làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Cường rút điện thoại ra, màn hình phát sáng với cuộc gọi từ Hoàng Nam Group, một cái tên mà lúc này khiến anh cảm thấy rùng mình.

“Alo, Cường à?” Giọng nói cứng rắn của giám đốc điều hành từ đầu dây bên kia vang lên, khiến anh cảm thấy như đang đứng trước một phiên tòa.

“Vâng, tôi đây.” Cường cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh, nhưng không thể che giấu được sự hồi hộp.

“Chúng tôi cần làm rõ sự việc ngay lập tức.

Cậu có biết việc gì đang xảy ra với đội ngũ trọng tài không?” Ánh mắt Cường lướt qua các tài liệu trên bàn, những giấy tờ lộn xộn như những mảnh ghép của một chiếc bánh xe đang bị vỡ vụn.

“Tôi đang điều tra, nhưng có những thông tin chưa được xác thực.” “Chúng tôi không cần những thông tin mơ hồ.

Cậu có một cuộc họp khẩn cấp vào lúc ba giờ chiều hôm nay.” “Tôi hiểu.” Cường thở ra một hơi dài, như thể gánh nặng vừa được gỡ bỏ một phần.

Cúp điện thoại, anh nhìn quanh văn phòng.

Những bức tranh treo tường, những kỷ niệm của những chiến thắng trong quá khứ giờ đây trở nên nhòe nhoẹt trong mắt anh.

Cường đứng dậy, khớp tay run rẩy khi anh lấy chiếc áo khoác treo trên mắc.

Anh cần phải chuẩn bị cho cuộc họp, đây không phải là thời điểm để yếu đuối.

Đến giờ họp, Cường bước vào phòng họp lớn, nơi đã có nhiều gương mặt đang chờ đợi.

Những cái nhìn sắc lẹm đổ dồn về phía anh, như thể muốn thẩm vấn từng cử chỉ của anh.

“Chúng ta bắt đầu thôi.” Giám đốc điều hành lên tiếng, ánh mắt như một lưỡi dao sắc bén.

Cường ngồi xuống, và ngay lập tức cảm thấy hơi thở của mình trở nên dồn dập.

“Như các bạn đã biết, có một sự việc nghiêm trọng liên quan đến đội ngũ trọng tài.” Giám đốc bắt đầu, giọng nói của ông vang lên như một bản cáo trạng.

“Chúng tôi đã nhận được thông tin rằng một trong những trọng tài đã có hành vi không đúng mực trong trận đấu vừa qua.” Cường cảm thấy như có một viên đá nặng nề rơi vào bụng.

Anh biết rằng sự việc này có thể ảnh hưởng đến danh dự của toàn bộ đội ngũ.

“Có ai có thông tin gì thêm không?” Giám đốc tiếp tục, ánh mắt quét qua từng người trong phòng.

Cường quyết định phải lên tiếng, dù trong lòng đang sôi sục.

“Tôi đã nhận được thông tin từ một nguồn đáng tin cậy, nhưng chưa có chứng cứ rõ ràng.” Cả phòng họp bỗng im lặng, những ánh mắt đầy nghi ngờ hướng về phía anh.

“Vậy cậu định làm gì?” Giám đốc hỏi, giọng điệu không chút kiêng nể.

Cường hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

“Tôi sẽ tiến hành điều tra và làm rõ sự việc.

Chúng ta cần có chứng cứ pháp lý trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.” “Cậu đang nói gì vậy?

Nếu cậu không thể cung cấp thông tin cụ thể, thì cậu nên rời khỏi đây.” Ánh mắt của giám đốc như một ngọn lửa, và Cường cảm nhận được sức ép từ từng lời nói của ông.

“Tôi hiểu sự nghi ngờ của các bạn, nhưng nếu chúng ta không làm rõ, sẽ có những hậu quả nghiêm trọng.” Giọng Cường bắt đầu trở nên quả quyết hơn.

“Cậu có thể nói rõ hơn về nguồn thông tin mà cậu có không?” Một giọng nói khác cất lên, từ một thành viên trong hội đồng quản trị.

Cường nhìn thẳng vào mắt người đó, không để sự lo lắng làm mất đi sự tự tin.

“Đó là một nguồn tin từ một vận động viên trong đội bóng.

Tuy nhiên, tôi không thể tiết lộ danh tính của họ mà không có sự đồng ý.” “Cậu nghĩ rằng điều đó có thể giải quyết vấn đề này sao?” Giám đốc chế nhạo, ánh mắt của ông như một mũi tên nhắm thẳng vào Cường.

Cường cảm thấy mồ hôi lại rịn ra, nhưng anh không để điều đó làm mình chùn bước.

“Tôi không thể làm gì nếu không có chứng cứ.

Tôi sẽ làm việc với các bên liên quan để thu thập thông tin.” Phòng họp lại chìm vào im lặng, những ánh nhìn vẫn tập trung vào Cường, như thể anh đang đứng giữa một vòng vây.

“Cậu có thời gian bao lâu để hoàn thành điều này?” Một giọng nói trầm tĩnh cất lên, như một ánh sáng le lói giữa không khí căng thẳng.

Cường nhìn thẳng vào người đó, quyết tâm từ trong sâu thẳm lòng mình trào dâng.

“Tôi sẽ hoàn thành trong vòng một tuần.

Đó là thời gian tối thiểu để có được những chứng cứ cần thiết.” “Rất tốt.

Nếu không, cậu biết hậu quả sẽ ra sao.” Giám đốc nhếch môi, như thể đã định sẵn mọi thứ.

Cường đứng dậy, cảm thấy như vừa thoát ra khỏi một cuộc chiến sinh tử.

Ra khỏi phòng họp, anh thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng tràn đầy lo âu.

“Mình không thể để điều này kết thúc ở đây.” Cường thầm nghĩ, quyết tâm làm rõ mọi chuyện.

Bước ra ngoài, ánh sáng mặt trời chói chang như muốn nhắc nhở anh về trách nhiệm nặng nề đang chờ đợi.

“Mình sẽ không để danh dự bị bôi nhọ.” Cường lầm bầm, khắc ghi vào tâm trí mình, như một lời hứa với chính mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...