Chương 5: Cuộc Khủng Hoảng Leo Thang

Cường đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh đèn vàng nhè nhẹ hắt lên gương mặt đầy lo âu của anh.Hơi thở anh dồn dập, mồ hôi lấm tấm trên trán, khiến tóc anh bết lại.Hình ảnh tài khoản ngân hàng của mình bị phong tỏa, những con số trống rỗng hiện lên như một cơn ác mộng không dứt.Những kẻ giấu mặt, những cuộc gọi nặc danh với lời đe dọa sắc bén như dao cắt, khiến anh cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào góc tường.“Cường, mày đang ở đâu?” Giọng nói của Gia Bảo vang lên từ đầu dây bên kia, phá tan không khí tĩnh lặng.Cường thở hắt ra, nén tiếng thở dài.

“Bảo, tao cần mày giúp.”Gia Bảo im lặng một chút, có lẽ anh ta đang suy nghĩ.“Mày biết không, giờ không phải là thời điểm để đùa.”Cường chợt thấy tức giận dâng lên.

“Tao không đùa.

Tài sản của tao bị phong tỏa, và có kẻ đang đe dọa tao.”“Được rồi, bình tĩnh đã.” Gia Bảo nói, âm thanh có chút căng thẳng.

“Chúng ta sẽ gặp nhau.”Cường gật đầu, dù biết rằng Gia Bảo không thể nhìn thấy.“Gặp nhau ở đâu?”“Quán cà phê trên đường Lê Văn Sỹ, 3 giờ chiều.”Cường cúp máy, lòng cảm thấy chút hy vọng.

Anh cần sự trợ giúp, và Gia Bảo là người duy nhất có thể hiểu được tình hình hiện tại.Đến quán cà phê, Cường ngồi chờ, ánh mắt liếc về phía đồng hồ, sự lo lắng như một dòng nước lũ cuồn cuộn trong lòng.Khi Gia Bảo xuất hiện, anh ta không một chút chần chừ bước đến bàn.

Khuôn mặt anh ta trông có vẻ căng thẳng, đôi mày nhíu lại như đang suy nghĩ về điều gì đó nghiêm trọng.“Mày có tin gì mới không?” Cường hỏi ngay khi Gia Bảo ngồi xuống.“Chưa có gì.

Nhưng tao đã gọi cho Chi, cô ấy sẽ tới đây ngay.”Cường nhíu mày, không thích thú với ý tưởng để Chi tham gia vào kế hoạch này.

“Tại sao lại cần cô ấy?”“Cô ấy có một số mối quan hệ, và ít nhất có thể giúp chúng ta tìm ra kẻ đứng sau.” Gia Bảo trả lời, giọng điệu bình tĩnh nhưng không thể che giấu sự lo lắng.Chưa kịp nói thêm, Chi xuất hiện, ánh mắt sắc sảo cùng với nụ cười tự tin.

“Có chuyện gì mà hai người lại bí mật thế?”Cường gật đầu, không muốn mất thời gian.

“Chúng ta cần bàn về tình hình hiện tại.”Chi ngồi xuống, ánh mắt chuyển từ Cường sang Gia Bảo.

“Nghe nói mày gặp rắc rối lớn.”Cường không ngần ngại, thẳng thắn trình bày tình huống.

“Tài khoản của tôi đã bị phong tỏa, tôi không thể truy cập vào tài sản của mình.

Họ đe dọa tôi từ xa, và tôi không biết phải làm gì.”Chi gật đầu, vẻ nghiêm túc hiện rõ trên gương mặt.

“Đã có những dấu hiệu cho thấy đây không phải là chuyện bình thường.

Chúng ta cần lên kế hoạch cụ thể.”Gia Bảo đồng ý.

“Đúng vậy.

Chúng ta cần tìm hiểu nguồn gốc của những cuộc gọi, ai đứng sau đe dọa mày.”Cường cảm thấy một chút an tâm, nhưng đồng thời cũng lo ngại.

“Nhưng chúng ta cần phải làm gì đó nhanh chóng, không thể chậm trễ.”“Có một cách”, Chi lên tiếng, ánh mắt sáng lên.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ những cuộc gọi nặc danh.

Nếu có thể, hãy thu thập tất cả thông tin mà mày có.”Cường gật đầu, nhớ lại từng chi tiết.

“Có một số số điện thoại tôi đã ghi lại, nhưng không nghĩ rằng chúng lại quan trọng.”“Chúng có thể là manh mối.” Gia Bảo khẳng định, ánh mắt trở nên sắc bén.

“Chúng ta sẽ không để kẻ đó thoát.”“Và nếu họ phát hiện ra chúng ta đang điều tra?” Cường hỏi, lo lắng dâng cao.“Càng sớm càng tốt.

Nếu họ biết, khả năng cao sẽ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn.” Chi nói, giọng điệu chắc nịch.Cường cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình, nhưng anh không thể để nỗi sợ hãi chi phối.

“Vậy thì chúng ta cần thỏa thuận rõ ràng về kế hoạch này.”Gia Bảo và Chi đồng ý, và cuộc thảo luận bắt đầu diễn ra với những điều kiện hợp tác chi tiết.“Đầu tiên, mỗi người cần có trách nhiệm trong từng bước đi.” Chi nói, ánh mắt kiên định.“Thứ hai, chúng ta phải bảo vệ thông tin của nhau.” Gia Bảo thêm vào.“Cuối cùng, chúng ta không được phép hành động đơn độc.” Cường kết luận, đôi tay bắt đầu run lên khi nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra.“Chúng ta sẽ tạo thành một đội, và không ai có thể làm tổn thương chúng ta.” Chi khẳng định, nụ cười tự tin trở lại trên môi.Cường thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy một chút sức mạnh từ sự đồng lòng của họ.Nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.Họ đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm, chuẩn bị cho những gì sắp tới.

Đường phố Sài Gòn ngoài kia vẫn nhộn nhịp, nhưng trong lòng họ, một cơn bão đang hình thành.“Đi thôi.” Cường nói, cảm nhận được nhịp đập trái tim mình mỗi lúc một nhanh hơn.“Chúng ta sẽ không để kẻ nào chiến thắng.” Gia Bảo khẳng định, và Chi chỉ nhẹ gật đầu, lòng đầy hy vọng.Cuộc khủng hoảng đang leo thang, nhưng cùng nhau, họ sẽ tìm ra cách để đối phó.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...