Chương 6: Cuộc Thanh Tra Bất Ngờ

Trời Hà Nội hôm nay âm u, những đám mây xám xịt như đang chuẩn bị đổ mưa, nhưng không khí trong văn phòng của Cường lại nóng bức hơn bao giờ hết.Cường ngồi ở bàn làm việc, tay lướt qua từng trang tài liệu, ánh mắt chăm chú như muốn tìm ra dấu vết nào đó khả nghi.“Mình cần phải tìm ra chứng cứ trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn,” Cường thầm nghĩ, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng.Chợt, tiếng gõ cửa vang lên, kéo Cường ra khỏi dòng suy nghĩ.

Một nhân viên văn phòng bước vào, mặt mày tái mét.“Anh Cường, có thanh tra từ cơ quan chức năng đến!”Nghe thấy vậy, Cường cảm thấy mồ hôi lưng chảy ròng ròng, lòng bàn tay ướt đẫm.“Cái gì?

Họ đến làm gì?” Cường hỏi, giọng có phần run rẩy.“Hình như có thông tin về vụ việc liên quan đến anh…”“Tôi không làm gì sai cả!” Cường quát lên, nhưng ngay sau đó, anh hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại.“Chúng ta cần chuẩn bị.”Cường ngay lập tức gọi điện cho Hương, đồng nghiệp của mình, người luôn có đầu óc lý tính và khả năng thương lượng sòng phẳng.“Hương, có chuyện lớn rồi.

Thanh tra vừa đến văn phòng,” Cường nói, giọng đầy lo lắng.“Tôi đến ngay!” Hương đáp, và chỉ vài phút sau, cô xuất hiện, gương mặt tràn đầy quyết tâm.“Cường, chúng ta cần phải làm rõ mọi chuyện.

Đừng để cảm xúc lấn át lý trí,” Hương nói, ánh mắt cô sắc như dao.Cường gật đầu, cảm thấy sự bình tĩnh từ Hương lan tỏa vào mình.“Đầu tiên, hãy kiểm tra lại tất cả các tài liệu mà chúng ta đã thu thập,” Hương ra lệnh, giọng điệu dứt khoát.Cả hai bắt tay vào việc, từng trang tài liệu được rà soát cẩn thận.

Mồ hôi lưng Cường vẫn chảy ròng ròng, nhưng anh không thể để sự hoảng loạn chiếm lĩnh tâm trí.Chỉ một lúc sau, tiếng chân dồn dập vang lên bên ngoài, và cánh cửa văn phòng mở ra.“Chào các anh chị, chúng tôi là đoàn thanh tra,” một người đàn ông trung niên với bộ vest nghiêm chỉnh bước vào, theo sau là hai nhân viên khác.Cường không khỏi cảm thấy tim đập mạnh, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.“Chúng tôi đến để làm việc liên quan đến một số thông tin về việc quản lý tài chính trong công ty,” người đàn ông nói, giọng điệu lạnh lùng.“Chúng tôi hoàn toàn hợp tác,” Hương nhanh chóng lên tiếng, dù trong lòng cũng không khỏi lo lắng.“Tốt, đầu tiên chúng tôi cần xem xét sổ sách kế toán,” người thanh tra yêu cầu, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu mọi thứ.Cường ngồi yên, tay nắm chặt lại, cảm giác lo âu lại dâng lên.“Chúng ta có đủ chứng cứ để chứng minh sự trong sạch của mình,” Hương thì thầm vào tai Cường, nhưng vẫn không thể không lo lắng về những gì có thể xảy ra.Mọi người bắt tay vào việc kiểm tra sổ sách.

Cường theo dõi từng động thái của đoàn thanh tra, lòng không khỏi đổ mồ hôi.“Chúng tôi cần một bản sao của các hợp đồng liên quan đến dự án này,” một thanh tra yêu cầu, đưa mắt nhìn Cường như muốn tìm ra điều gì đó khả nghi.“Chắc chắn rồi, tôi sẽ cung cấp ngay,” Cường nói, giọng có vẻ gượng gạo.“Chúng tôi cần phải làm rõ một số điểm trong hợp đồng,” người thanh tra tiếp tục, ánh mắt anh ta không rời khỏi Cường.Cường cảm thấy như có hàng triệu ánh mắt đang soi mói vào mình.

Hơi thở của anh trở nên dồn dập, tay chân có phần run rẩy.“Cường, bình tĩnh lại!” Hương nhắc nhở, ánh mắt cô nhìn Cường như muốn truyền tải sức mạnh.“Chúng tôi sẽ cho anh một cơ hội để giải thích,” người thanh tra nói, ngữ điệu không hề có chút từ bi.Cường hít sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh.

“Tôi không có gì để giấu giếm.

Tất cả các hợp đồng và chứng từ đều minh bạch.”“Vậy sao lại có thông tin đồn đoán về anh?” người thanh tra truy vấn, ánh mắt như dao chém thẳng vào Cường.“Tôi không biết, nhưng tôi sẽ chứng minh sự trong sạch của mình,” Cường khẳng định, giọng mạnh mẽ hơn trước.“Chúng tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng.

Nếu như không tìm thấy gì, mọi thứ sẽ được làm rõ,” người thanh tra nói, rồi ra hiệu cho các thành viên trong đoàn tiếp tục kiểm tra.Hương quay sang Cường, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Chúng ta không thể để mọi chuyện đi quá xa.

Phải tìm ra chứng cứ trước khi họ kết luận.”Cường gật đầu, không còn thời gian để lùi bước.

Họ cùng nhau tiếp tục rà soát tài liệu, ánh mắt tập trung vào từng trang giấy.Thời gian trôi qua chậm chạp, tiếng lật giấy và tiếng nói thì thầm trong phòng làm việc như bị chèn ép bởi bầu không khí nặng nề.“Cường, em có thấy bản báo cáo tài chính tháng trước không?” Hương hỏi, giọng có phần lấp lửng.Cường lắc đầu, nhưng cảm giác lo âu vẫn không rời bỏ anh.“Nếu họ tìm thấy bất kỳ điều gì không hợp lệ, mọi chuyện sẽ rất tồi tệ.”“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Hương khẳng định, ánh mắt cô sáng lên như muốn thắp sáng cả căn phòng.Cuối cùng, sau một thời gian dài, người thanh tra đứng dậy, vẻ mặt không thể đọc được.“Chúng tôi sẽ cần thêm thời gian để xem xét các tài liệu này.

Hẹn gặp lại vào ngày mai,” anh ta nói, rồi bước ra khỏi văn phòng cùng đoàn thanh tra.Cường và Hương nhìn nhau, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn bão lớn.“Chúng ta phải tìm ra cách đối phó với tình huống này,” Hương lên tiếng, giọng nghiêm túc.Cường cúi đầu, lòng trĩu nặng.

“Tôi không biết phải làm gì tiếp theo…”“Chúng ta sẽ tìm ra chứng cứ, và tôi tin rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Hương động viên, ánh mắt kiên định như một ánh đuốc trong đêm tối.Cường cảm thấy lòng mình ấm áp, nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng cuộc chiến này vẫn còn dài.Hà Nội bên ngoài vẫn âm u, nhưng trong lòng Cường, một tia sáng hy vọng le lói, và anh quyết tâm sẽ không từ bỏ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...