Chương 4: Cuộc Họp Tại Phòng Họp 26A
Tại tầng 26 của tòa nhà Vietcombank Tower, không khí trong phòng họp 26A căng thẳng như dây đàn bị kéo căng.
Những ánh đèn LED trắng sáng rực rỡ phản chiếu trên bề mặt bàn họp làm từ gỗ óc chó, tạo ra những bóng đổ dài và sắc lạnh.
Trần Thanh Mai, nữ kiểm toán viên cấp cao của Công ty Kiểm toán Minh Việt, ngồi ở đầu bàn, tay cầm bút bi ghi chép những thông tin quan trọng trên laptop.
Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc họp này, với các báo cáo tài chính của Go-Fast trong tay.
Mùi cà phê hòa tan từ ly trên bàn khiến cô cảm thấy tỉnh táo hơn, nhưng lại không thể xóa đi sự hồi hộp trong lòng.
Cửa phòng họp mở ra, Hoàng Văn Nam bước vào với dáng vẻ bình thản, nhưng bên trong lại gợi lên sự quyết đoán mạnh mẽ.
Anh mặc một bộ vest đen, áo sơ mi trắng không nếp nhăn, cổ áo cài thẳng tắp.
Mái tóc được chải gọn gàng, khuôn mặt hiện rõ sự tự tin.
Đôi mắt anh quét qua phòng, dừng lại ở từng người một, cuối cùng là Phạm Gia Bảo – Giám đốc Vận hành khu vực của Go-Fast, người đã sỉ nhục anh tại sân bay.
Phạm Gia Bảo ngồi ở giữa bàn, trước mặt là một chiếc máy tính xách tay Lenovo ThinkPad, ngón tay hắn gõ đều đặn trên bàn phím như thể đang điều khiển một ván cờ.
Hắn nhấp một ngụm cà phê đen, rồi quay sang nhìn Nam với ánh mắt đầy thách thức.
Hơi thở hắn trở nên dồn dập, nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực, không chỉ bởi sự căng thẳng của cuộc họp mà còn vì sự xuất hiện bất ngờ của Nam.
Hắn chợt cảm thấy có điều gì không ổn trong kế hoạch của mình.
"Chúng ta có thể bắt đầu không?"
- Hoàng Văn Nam lên tiếng, âm điệu trầm ổn, không hề có chút run rẩy nào.
Anh nhìn thẳng vào Phạm Gia Bảo, không chớp mắt, như thể đang thách thức hắn lần nữa.
"Tất nhiên rồi, mời anh ngồi."
- Phạm Gia Bảo ra dấu cho Nam ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt vẫn sắc lạnh, như thể muốn dìm hàng Nam dưới sức nặng của sự khinh miệt.
Nam ngồi xuống, vẫn giữ phong thái điềm tĩnh.
Tay anh đặt lên bàn, lòng bàn tay cảm nhận rõ sự mát lạnh của mặt gỗ, nhưng tâm trí lại sôi sục với những suy tính.
Anh đã chuẩn bị một kế hoạch cụ thể để làm chủ cuộc chơi này, mà không ai ngờ tới.
Trần Thanh Mai nhanh chóng mở đầu cuộc họp.
"Xin chào mọi người, hôm nay chúng ta tụ họp để bàn về việc thâu tóm cổ phần của Go-Fast.
Chúng tôi đã tiến hành phân tích tài chính và đánh giá toàn diện về giá trị của công ty."
Cô mời mọi người xem qua tài liệu.
Những con số trên bảng báo cáo giống như những mũi tên nhọn đích thị nhắm vào chính Go-Fast, làm Phạm Gia Bảo cảm thấy khó chịu.
Hắn không thể ngồi yên, mà bắt đầu chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào từng trang giấy như thể muốn đốt cháy chúng bằng ánh mắt.
"Chúng tôi không cảm thấy cần thiết phải bán cổ phần của mình."
Hắn nói, giọng điệu có phần mất bình tĩnh.
Hoàng Văn Nam không để ý đến sự phản kháng của Gia Bảo.
Anh nhấp một ngụm nước, rồi chậm rãi lên tiếng.
"Tôi đề nghị thâu tóm 70% cổ phần của Go-Fast.
Chúng tôi sẽ đầu tư mạnh mẽ vào công ty, nâng cấp công nghệ và mở rộng quy mô hoạt động.
Đây là cơ hội để Go-Fast trở thành một trong những tên tuổi lớn trong ngành vận tải."
Lời đề nghị của Nam giống như một cú sốc mạnh mẽ.
Phạm Gia Bảo nhướng mày, không thể nào tin nổi.
Hắn đứng dậy, không thể kiềm chế được cơn tức giận của mình.
"Anh nghĩ mình có thể làm gì với 70% cổ phần?
Chúng tôi đã có một kế hoạch phát triển rõ ràng, và không cần một gã tài xế như anh can thiệp vào!"
Nam không hề nao núng, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm.
"Tôi không phải là một tài xế, tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Vận tải Đông Á.
Với 47.000 đầu xe hiện có, chúng tôi có khả năng đưa Go-Fast tiến xa hơn những gì các anh có thể hình dung."
Sự im lặng bao trùm phòng họp sau khi Nam vừa dứt lời.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Phạm Gia Bảo, hắn bỗng cảm thấy như mình đang đứng trước một vách đá, không có lối thoát.
Mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài trên trán, cổ họng hắn khô khốc.
Cảm giác bị đè bẹp bởi sức nặng của sự thật làm hắn không thể nói ra lời.
Trần Thanh Mai tranh thủ thời gian im lặng để ghi chép lại những phản ứng của cả hai bên.
Cô nhận thấy rằng Nam không chỉ là một người bình thường, mà còn mang trong mình một sức mạnh tiềm tàng mà Go-Fast chưa bao giờ đánh giá đúng.
"Còn về các điều kiện hợp tác, chúng tôi sẽ có thêm một cuộc họp để bàn sâu hơn về các điều khoản cụ thể.
Chúng tôi cần sự minh bạch trong mọi giao dịch và sẽ không chấp nhận bất kỳ điều gì thiếu rõ ràng."
- Nam nói, giọng điệu kiên định và có phần áp đảo.
Phạm Gia Bảo, sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại.
"Được rồi, nhưng chúng tôi cần thời gian để xem xét.
Chúng tôi không thể đưa ra quyết định ngay lập tức như vậy."
"Thời gian là điều mà tôi không có," Nam đáp, với quyết tâm không hề giảm bớt.
"Tôi cần một phản hồi trong vòng 24 giờ tới.
Nếu không, tôi sẽ tìm kiếm cơ hội khác."
Cuộc họp kết thúc không lâu sau đó.
Trần Thanh Mai thu dọn tài liệu, nhưng trong lòng cô vẫn không ngừng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.
Thực tế là Hoàng Văn Nam đã đánh bại Phạm Gia Bảo trong cuộc chiến tâm lý này.
Cô cảm thấy hào hứng, nhưng cũng lo lắng về những gì có thể diễn ra tiếp theo.
Ra khỏi phòng họp, Nam hít một hơi thật sâu, tâm trạng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Quyết định này sẽ là bước ngoặt cho cả sự nghiệp của anh.
Còn Phạm Gia Bảo, sau khi đóng cửa phòng họp lại, hắn chỉ biết đứng trân trân nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng đã nhận ra rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.