Chương 6: Điều Kiện Nhân Sự Không Thương Lượng

Trong không khí căng thẳng của phòng họp tại trụ sở chính của Go-Fast, Nguyễn Quốc Hùng – CEO của công ty – ngồi đối diện với Hoàng Văn Nam.

Ánh đèn neon trắng sáng chói như muốn soi rõ từng chi tiết trên gương mặt của hai người đàn ông đang dấn thân vào cuộc chiến không thể tránh khỏi này.

Chiếc bàn gỗ nguyên khối được thiết kế theo phong cách hiện đại, bóng loáng, phản chiếu hình ảnh của hai kẻ địch đang chuẩn bị cho cuộc đấu trí.

Đồng hồ treo tường điểm từng giây trôi qua như một lời nhắc nhở rằng thời gian không đứng yên cho ai.

14:45, một thời điểm quyết định.

Hùng nhấp một ngụm cà phê đen, để cảm nhận vị đắng hòa quyện với kích thích của caffeine, giúp anh tỉnh táo hơn trong cuộc nói chuyện sắp tới.

Mồ hôi lạnh bắt đầu ứa ra trên thái dương, nhưng Hùng cố gắng giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không để cho Hoàng Văn Nam thấy được sự lo lắng trong lòng mình.

Khi đặt cốc xuống bàn, tiếng sứ chạm nhau vang lên như một hiệu lệnh cho cuộc chiến bắt đầu.

"Ông Nam," Hùng mở lời, giọng nói vững vàng, như một vị tướng chỉ huy giữa trận đánh.

"Chúng ta cần phải thẳng thắn với nhau về những vấn đề đang tồn tại.

Những gì đã xảy ra tại sân bay không thể bị xem nhẹ.

Ông phải chịu trách nhiệm cho hành động đó."

Hoàng Văn Nam, người mà Hùng từng nghĩ là một kẻ yếu thế, giờ đây lại ngồi đó với một vẻ bình thản kỳ lạ.

Dường như mọi lời nói của Hùng đều không thể chạm đến tâm lý của anh.

Nam không trả lời ngay, mà chỉ chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ Seiko SKX009 trên cổ tay mình, không một chút gì gọi là ngạc nhiên hay tức giận.

"Tôi không phải là người dễ bị lung lay bởi những lời nói ấy," Nam đáp, giọng nói êm ả nhưng ẩn chứa sự kiên quyết.

"Tôi hiểu rằng Go-Fast đang muốn thâu tóm Đông Á, nhưng không thể dùng những trò hèn hạ này để ép buộc tôi."

Nguyễn Quốc Hùng siết chặt nắm tay dưới bàn, móng tay găm vào lòng bàn tay khiến những giọt máu nhỏ ra, nhưng không đủ để làm anh đau.

Hùng đã chuẩn bị cho tình huống này, và không thể để cho cảm xúc lấn át lý trí.

"Ông không thể không nhìn nhận thực tế.

Hành vi của ông tại sân bay đã vi phạm kỷ luật lao động.

Chúng tôi không thể giữ lại một người như vậy trong đội ngũ của mình."

Nam nhếch môi cười nhẹ, nhưng không có chút châm chọc nào.

"Và ông nghĩ việc sa thải tôi sẽ giải quyết được vấn đề của Go-Fast?

Tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn Vận tải Đông Á với 47.000 xe hoạt động tại mười hai tỉnh thành.

Việc tôi có mặt tại đây không phải để bị đe dọa hay bị xúc phạm bởi một gã tài xế công nghệ trẻ tuổi."

Hùng không thể kiềm chế cảm xúc, cảm giác như ngọn lửa tức giận đang bùng cháy trong lòng.

Anh đứng dậy, đi qua lại bên cạnh bàn, cố gắng tìm kiếm một giải pháp cho tình thế éo le này.

"Ông cần phải hiểu rằng, việc hợp tác giữa hai bên không thể tiến xa nếu như vẫn còn những mâu thuẫn như thế này.

Tôi đề nghị ông ký vào đơn thôi việc của mình."

Nghe đến đây, Hoàng Văn Nam cười lớn.

Tiếng cười của anh vang vọng khắp căn phòng, khiến Hùng cảm thấy bực bội.

"Ký đơn thôi việc?

Ông nghĩ tôi sẽ dễ dàng chấp nhận một điều vô lý như vậy?"

Hùng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Nam, cố gắng tạo ra một kết nối tâm lý.

"Ông nên biết rằng, tôi không muốn điều này xảy ra.

Nhưng nếu ông không đồng ý, tôi sẽ phải thực hiện bước đi tiếp theo."

Nam không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Hùng, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí.

Ánh đèn neon chớp nháy, bất chợt làm cho thời gian như ngưng lại.

Những giây phút im lặng kéo dài như vô tận, và cả hai người đàn ông đều biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.

Nguyễn Quốc Hùng chợt nghĩ đến Trần Thanh Mai, nữ kiểm toán viên mà anh từng gặp.

Cô có khả năng ghi chép mọi tình huống, và chắc chắn sẽ không để bất kỳ điều gì qua đi mà không được ghi lại.

Cô có thể là nhân tố quyết định trong cuộc chiến này.

Chắc chắn, cô sẽ là người cung cấp những bằng chứng pháp lý mà họ cần để đẩy Hoàng Văn Nam vào thế khó.

Hùng lại ngồi xuống, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.

"Tôi chỉ muốn nói rằng, đây là một điều kiện không thể thương lượng.

Nếu ông không ký, việc sa thải sẽ chính thức có hiệu lực.

Tôi không muốn đẩy mọi chuyện đi quá xa, nhưng nếu cần thiết, tôi sẽ thực hiện."

Nam gật đầu, nhưng vẻ mặt của anh không có dấu hiệu của sự khuất phục.

"Vậy thì, ông hãy chuẩn bị cho những điều mà ông không thể tưởng tượng nổi.

Tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ Đông Á chỉ với một tờ giấy ký tên."

Hùng đứng dậy, cảm giác như mọi kế hoạch của mình đang dần tuột khỏi tầm tay.

Anh không thể để điều này xảy ra.

Mọi thứ phải được kiểm soát.

Đầu óc anh bắt đầu tính toán những bước đi tiếp theo, những chiến thuật mà anh sẽ cần phải thực hiện trong vòng 24 giờ tới.

Cuộc chiến này không chỉ là giữa hai cá nhân, mà còn là cuộc chiến giữa hai hệ thống, hai triết lý kinh doanh khác nhau.

Hoàng Văn Nam không chỉ là một đối thủ, anh là một biểu tượng của ngành vận tải truyền thống, một con sóng lớn mà Go-Fast phải vượt qua để đạt được mục tiêu của mình.

Hùng cảm thấy hơi thở của mình trở nên nặng nề, và đột nhiên, điện thoại di động rung lên.

Một thông báo từ Trần Thanh Mai về cuộc họp sau đó.

Anh cần sự hỗ trợ của cô, để biến những lời hứa và cam kết trở thành hiện thực.

Anh cần phải chuẩn bị tốt nhất cho những gì sắp diễn ra.

Trong khi đó, Hoàng Văn Nam vẫn ngồi đó, bình tĩnh và tự tin, như một người chơi cờ đang quan sát từng nước đi của đối thủ.

Anh nhắm mắt lại, hình dung về những kế hoạch sắp tới, những bước đi mà mình sẽ thực hiện để bảo vệ đế chế của mình.

Mọi thứ đã bắt đầu, và anh sẽ không ngồi yên chờ đợi bất kỳ ai quyết định số phận của mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...