Chương 1: Sự Trở Lại Của Kẻ Bại Trận

Cơn mưa rào mùa hạ năm 2008 trút xuống thị trấn Đông Anh như trút nước, từng hạt mưa nặng trĩu đập liên hồi vào mái tôn rỉ sét của căn nhà cấp bốn dột nát.

Trần Huy giật mình mở mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm cả chiếc áo thun ba lỗ đã sờn vai.

Anh đưa bàn tay thô ráp lên vuốt mặt, cảm nhận được hơi ấm và nhịp đập thình thịch nơi huyết quản ở cổ.

"Mình chưa chết sao?"

Ký ức cuối cùng của kiếp trước hiện lên rõ mồn một trong tâm trí: anh bị gã em họ Trần Đức lừa ký vào biên bản bàn giao mặt bằng trắng, cướp sạch dự án khu đô thị ven sông Hồng rộng ba mươi héc-ta, rồi đẩy anh vào cảnh nợ nần chồng chất, cuối cùng chết gục trên vỉa hè lạnh giá giữa mùa đông Hà Nội.

Nhìn tờ lịch treo tường bằng giấy mỏng ghi ngày hai mươi hai tháng năm năm hai ngàn không trăm lẻ tám, Trần Huy siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay rám nắng.

Anh đã thực sự trọng sinh về đúng thời điểm Hà Tây chuẩn bị sáp nhập vào Hà Nội, khi đất Đông Anh vẫn còn bị người đời coi là vùng đất nông nghiệp nghèo nàn bên kia sông Hồng.

"Rầm!"

Cánh cửa gỗ mục nát bị đạp văng ra, đập mạnh vào bức tường vôi vữa bong tróc.

Trần Đức bước vào, mái tóc vuốt gel bóng lộn dựng ngược, chiếc áo sơ mi lụa hoa hòe mở phanh cúc ngực lộ ra chiếc vòng bạc dày cộm.

Đi sau gã là hai tên tay sai bặm trợn, bắp tay xăm trổ đầy hình thù kỳ quái, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn xung quanh căn nhà tuềnh toàng.

"Anh Huy, hạn nợ năm mươi triệu đồng của anh từ chỗ anh Đại Long Biên đã hết cách đây đúng một tiếng rồi."

Trần Đức vừa nói vừa rút từ trong túi quần ra một điếu thuốc ba số năm, châm lửa hít một hơi sâu rồi phả khói thẳng vào mặt Trần Huy.

"Anh Đại bảo em đến báo cho anh một tin mừng."

"Anh Đại rất có lòng tốt, muốn mua lại toàn bộ hai mẫu đất bãi ngô ven sông của anh với giá sáu mươi triệu đồng."

"Trừ đi năm mươi triệu tiền nợ cả gốc lẫn lãi, anh còn dư hẳn mười triệu đồng để tha hồ mua mì tôm ăn qua ngày."

Trần Huy đứng dậy, chiều cao một mét tám mươi lăm của anh đổ bóng dài dưới ánh đèn tuýp leo lét, tạo ra một áp lực vô hình khiến Trần Đức vô thức lùi lại nửa bước.

Đồng tử của Trần Huy co rút lại, ánh mắt sắc như dao găm cắm thẳng vào khuôn mặt tráo trở của gã em họ.

"Sáu mươi triệu đồng cho hai mẫu đất ngay sát chân cầu Nhật Tân tương lai?"

"Trần Đức, mày nghĩ tao vẫn là thằng ngu của kiếp trước sao?"

Trần Đức giật mình, điếu thuốc trên tay gã run nhẹ làm rơi một mẩu tàn nóng xuống mu bàn tay, khiến gã khẽ rít lên một tiếng đau đớn.

Gã không hiểu sao gã anh họ vốn dĩ nhút nhát, hiền lành hôm nay lại sở hữu ánh mắt đáng sợ đến như vậy.

"Mày về bảo với Đại Long Biên, nợ tiền tao sẽ trả bằng tiền mặt trước năm giờ chiều mai."

"Còn đất của tao, một tấc cũng đừng hòng đụng vào!"

Tên tay sai xăm trổ bước lên phía trước, nắm đấm siết chặt định lao vào Trần Huy để dằn mặt.

Trần Huy không hề né tránh, lồng ngực anh ưỡn thẳng, tay nắm chặt chiếc tuýp sắt để sẵn bên cạnh giường ngủ.

"Muốn động thủ ở đây?"

"Tao đã báo cho công an xã Đông Hội đang đi tuần tra ngay đầu ngõ rồi."

"Tụi mày cứ việc bước lên thử xem!"

Trần Đức nhìn thấy sự kiên quyết tột độ trong mắt Trần Huy, gã nghiến răng kèn kẹt, giơ tay ngăn tên đàn em lại.

"Được, Trần Huy, mày khá lắm!"

"Tao để xem trước năm giờ chiều mai mày lấy đâu ra năm mươi triệu đồng bằng tiền mặt."

"Nếu không có tiền, anh Đại sẽ đến siết nợ bằng cả đôi bàn tay của mày!"

Nói xong, Trần Đức quay người bỏ đi, gót giày da của gã nện xuống thềm nhà xi măng vang lên những tiếng cồm cộp đầy tức tối.

Trần Huy đứng lặng trong bóng tối, hơi thở dần ổn định lại, nhịp tim đập mạnh mẽ đầy quyết tâm.

Anh biết rõ trong vòng hai mươi bốn giờ tới, anh phải tìm được nguồn vốn khổng lồ để trả nợ và gom thêm đất Đông Anh trước khi cơn sốt đất nghìn tỷ bùng nổ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...