Chương 8: Đông Anh Hóa Rồng
Hai tháng sau khi tập đoàn Hùng Phát sụp đổ, Chính phủ chính thức công bố quyết định khởi công xây dựng cầu Nhật Tân và phê duyệt quy hoạch trục đường Võ Nguyên Giáp kéo dài ra hướng sân bay Nội Bài.
Đêm đó Trần Huy không ngủ được.
Không phải vì giá đất đã tăng hơn trăm lần chỉ trong vài tuần — điều đó anh đã biết trước từ hai kiếp người. Mà vì lần đầu tiên trong cuộc đời này, anh cảm thấy tương lai không còn là bản đồ anh mang theo trong đầu nữa. Nó đang diễn ra ngay trước mắt, bằng xương bằng thịt.
Sáng thứ Tư, anh ra công trường từ lúc năm giờ rưỡi — trước khi đoàn xe của ban tổ chức lễ khởi công xuất hiện. Công trường của dự án Khu đô thị sinh thái Đông Anh Diamond trải dài trên năm mươi héc-ta đã được san lấp, cọc tiêu đỏ cắm dày theo từng ô quy hoạch.
Trần Huy đứng ở góc tây bắc khu đất, nơi trước đây là bờ ao nuôi vịt của ba hộ nông dân xã Đông Hội mà anh đã thương lượng mua lại trước cả khi quy hoạch được công bố. Dưới chân anh là đất — cùng loại đất phù sa sông Hồng mà người ta đã trồng lúa ở đây từ mấy trăm năm nay.
Phía đông, mặt trời đang lên sau tầng mây mùa đông thấp.
"Anh ra đây từ bao giờ?" Giọng Lê Thu Trang vang lên phía sau lưng.
Anh không quay lại ngay. "Sáng sớm."
Cô bước lại đứng bên cạnh, nhìn ra cùng hướng với anh. Không mặc đầm dạ hội như những sự kiện trước. Áo len kem, quần tây xám. Tóc để thấp, đơn giản. Như thể cô cũng biết rằng sáng hôm nay không phải là sự kiện kinh doanh nữa.
"Năm mươi héc-ta," cô nói. "Mười nghìn tỷ đồng theo định giá hôm qua. Anh đang nghĩ gì?"
Trần Huy im lặng một lúc thật sự.
"Tôi nghĩ đến những người đã bán đất cho tôi," anh nói. "Ông Thắng, ông Dần, bà Liên. Họ bán vì cần tiền đóng học cho con, vì nợ ngân hàng, vì không biết gì sẽ xảy ra sau đó. Tôi biết. Họ không biết."
Thu Trang nhìn anh. "Anh hối hận?"
"Không." Anh quay sang cô. "Tôi đã trả giá thị trường đúng lúc đó, không ép giá. Nhưng tôi vẫn nghĩ đến họ. Vì có những thứ biết trước mà không chia sẻ được — không phải vì ích kỷ, mà vì không ai tin."
Ánh sáng ban mai bắt đầu phủ lên cánh đồng đất đỏ chờ móng.
Thu Trang cúi nhìn đôi giày của mình đang dẫm trên đất Đông Anh. "Dự án này, anh muốn xây cái gì thật sự? Không phải trên bản vẽ — thật sự."
"Nhà để ở," Trần Huy trả lời, không do dự. "Trường học tốt. Bệnh viện gần. Công viên bên sông mà người ta đi bộ buổi sáng. Người ta sẽ sống ở đây thật sự, không chỉ mua để sang tay."
Thu Trang gật đầu — không phải gật đầu của người đồng ý về mặt hình thức, mà gật đầu của người hiểu và tin.
"Khi nào anh bắt đầu dự án tiếp theo," cô nói, "tôi muốn vào cùng. Không cần biết quy mô hay lợi suất dự kiến."
"Vì sao?"
Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Vì anh là người duy nhất tôi biết xây thứ gì cũng nghĩ đến người sẽ sống trong đó trước khi nghĩ đến giá bán."
Đoàn xe khởi công bắt đầu tiến vào từ cổng phía nam. Tiếng loa phóng thanh kiểm tra âm thanh vang lên. Ban tổ chức gọi điện thúc giục hai người ra khán đài.
Trần Huy nhìn lần cuối ra cánh đồng đất trước khi quay vào. Đây là nơi anh đã đặt cược tất cả trong kiếp này — không phải vì biết trước, mà vì tin rằng đất tốt và người thật sẽ gặp nhau.
Đông Anh bắt đầu hóa rồng. Và lần này, anh ở đây để chứng kiến — không phải nhìn lại từ một kiếp đã qua.
Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.