Chương 2: Cuộc Gặp Trực Diện Ở Khách Sạn Sofitel

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang của mùa hè Hà Nội trải dài trên những con phố nhộn nhịp, Trần Huy bước vào sảnh lớn sang trọng của khách sạn Sofitel Plaza nằm ngay cạnh hồ Tây.

Tiếng gót giày cao gót gõ xuống nền đá hoa cương sắc lạnh vang lên đều đặn, thu hút sự chú ý của Trần Huy.

Lê Thu Trang bước xuống từ chiếc xe Mercedes-Benz màu đen bóng loáng, cô mặc bộ vest công sở màu xanh đen ôm sát cơ thể, mái tóc búi cao gọn gàng lộ ra vầng trán thông minh và đôi khuyên tai kim cương lấp lánh.

Cô là Giám đốc Đầu tư của Quỹ Phát triển Đô thị Hà Nội, nổi tiếng là người phụ nữ lý tính, sắc sảo và cực kỳ lạnh lùng trên thương trường.

"Anh Trần Huy?"

Giọng nói của Lê Thu Trang trong trẻo nhưng mang theo sự uy nghiêm khó tả, cô đứng đối diện với anh, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đánh giá người đàn ông ăn mặc giản dị trước mặt.

"Tôi chỉ cho anh đúng mười phút uống trà."

"Nếu đề xuất đầu tư của anh không có giá trị thực tiễn, tôi sẽ lập tức rời đi."

Trần Huy mỉm cười nhẹ, anh đưa bàn tay chỉ về phía bàn trà yên tĩnh ở góc sảnh.

"Mười phút là quá đủ để thay đổi tương lai của Quỹ đầu tư của cô trong mười năm tới, thưa cô Lê Thu Trang."

Ngồi xuống ghế da, Lê Thu Trang không hề đụng vào tách trà nóng, cô khoanh hai tay trước ngực, ngón tay trỏ gõ nhẹ lên bắp tay theo nhịp điệu đều đặn.

"Anh nói anh có thông tin quy hoạch chi tiết về trục đường nối từ trung tâm Hà Nội sang Đông Anh?"

"Hiện tại dự án cầu Nhật Tân vẫn chỉ là những cuộc thảo luận trên giấy tờ của Bộ Giao thông Vận tải."

"Chưa hề có bất kỳ văn bản chính thức nào được ban hành."

"Tại sao tôi phải tin tưởng một người không có danh tiếng như anh?"

Trần Huy nhìn thẳng vào mắt Lê Thu Trang, sự tự tin toát ra từ từng cử chỉ của anh khiến cô gái trẻ khẽ giật mình.

"Bởi vì tôi biết rõ vị trí chính xác của mố cầu Nhật Tân bên phía Đông Anh sẽ nằm ngay tại khu đất xã Đông Hội."

"Tôi cũng biết Quỹ của cô đang bị ép chỉ tiêu giải ngân một trăm tỷ đồng trước khi kết thúc quý hai năm nay."

"Nếu không tìm được dự án khả thi, cô sẽ mất ghế Giám đốc vào tay người phó của mình."

Hơi thở của Lê Thu Trang khựng lại trong một nhịp, lồng ngực cô phập phồng dưới lớp áo vest mỏng.

Đúng là cô đang gặp khủng hoảng nội bộ cực kỳ nghiêm trọng, áp lực hai mươi bốn giờ giải ngân đang đè nặng lên vai cô.

"Anh điều tra tôi?"

"Không, tôi chỉ đưa ra một đề nghị hợp tác sòng phẳng."

"Cô rót vốn năm mươi tỷ đồng để tôi thu mua năm mươi héc-ta đất nông nghiệp ven sông Hồng tại Đông Anh ngay trong hôm nay."

"Tôi sẽ đứng ra lo liệu toàn bộ thủ tục pháp lý và đền bù giải phóng mặt bằng."

"Đổi lại, Quỹ của cô sẽ sở hữu sáu mươi phần trăm cổ phần của dự án khu đô thị sinh thái tương lai."

Lê Thu Trang nhếch môi cười lạnh, ánh mắt cô đầy vẻ lý tính.

"Năm mươi tỷ đồng không phải là lá mít để tôi tùy tiện ký duyệt."

"Điều kiện của tôi rất đơn giản:"

"Trước năm giờ chiều nay, anh phải mang đến cho tôi bản đồ quy hoạch chi tiết một trên năm trăm có dấu đỏ xác nhận của Bộ Xây dựng."

"Nếu anh làm được, tiền sẽ được giải ngân vào tài khoản của anh trong vòng ba mươi phút."

"Nếu không, xin vui lòng không làm phiền tôi nữa."

Trần Huy đứng dậy, anh đưa tay ra và siết nhẹ bàn tay mềm mại nhưng lạnh lùng của Lê Thu Trang.

"Hẹn gặp lại cô lúc bốn giờ ba mươi chiều nay tại văn phòng của cô."

"Tôi sẽ mang theo thứ cô cần."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...