Chương 4: Bằng Chứng Thép
Đúng bốn giờ hai mươi lăm phút chiều, Trần Huy bước vào văn phòng của Lê Thu Trang tại tòa nhà Capital Tower trên đường Trần Hưng Đạo.
Lê Thu Trang đang đứng nhìn ra cửa sổ kính lớn hướng về phía sông Hồng, trên tay cầm chiếc bút ký đắt tiền.
Nghe tiếng bước chân, cô quay lại, gót giày gõ xuống nền gạch bóng loáng vang lên những âm thanh khô khốc.
"Anh Huy, anh đúng giờ lắm."
"Nhưng chỉ còn năm phút nữa là đến hạn chót."
"Bản đồ quy hoạch có dấu đỏ đâu?"
Trần Huy không nói lời nào, anh bước đến bàn làm việc, mở khóa túi tài liệu da và trải rộng tấm bản đồ quy hoạch chi tiết một trên năm trăm lên mặt bàn kính.
Con dấu đỏ chót của Bộ Xây dựng và chữ ký tươi của Thứ trưởng hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn văn phòng.
Đồng tử của Lê Thu Trang co rút lại, cô vội vàng bước tới, cúi xuống nhìn chăm chú vào vị trí mố cầu Nhật Tân được đánh dấu tọa độ chính xác bằng mực đỏ.
Làn da cô khẽ ửng hồng vì phấn khích, hơi thở gấp gáp làm lồng ngực phập phồng liên tục.
"Trời đất... đây thực sự là bản đồ quy hoạch gốc!"
"Làm sao anh có thể lấy được nó?"
"Điều đó không quan trọng, thưa cô Trang."
"Bây giờ là bốn giờ ba mươi phút chiều."
"Lời hứa giải ngân năm mươi tỷ đồng của cô còn hiệu lực chứ?"
Lê Thu Trang ngẩng đầu lên nhìn Trần Huy, ánh mắt cô không còn sự khinh thường mà thay vào đó là sự tôn trọng và e dè trước năng lực đáng sợ của người đàn ông này.
Cô nhanh chóng lấy lại sự lý tính của một chuyên gia tài chính hàng đầu.
"Tôi sẽ giữ lời hứa."
"Nhưng tôi có thêm điều kiện hợp tác mới:"
"Quỹ của tôi phải nắm giữ năm mươi mốt phần trăm quyền biểu quyết tại công ty dự án Đông Anh do chúng ta thành lập."
"Toàn bộ số tiền năm mươi tỷ đồng giải ngân phải được chuyển thẳng vào tài khoản phong tỏa tại ngân hàng Techcombank chi nhánh Hà Nội để đảm bảo chỉ được dùng cho mục đích mua đất."
"Nếu anh đồng ý, chúng ta ký hợp đồng ngay tại chỗ."
Trần Huy mỉm cười, anh đã lường trước điều kiện này của cô.
"Tôi đồng ý với điều kiện của cô."
"Nhưng tôi phải là người trực tiếp điều hành mọi hoạt động thực địa tại Đông Anh."
"Thỏa thuận!"
Hai bên nhanh chóng ký vào bản hợp đồng hợp tác đầu tư đã được chuẩn bị sẵn.
Đúng bốn giờ năm mươi phút chiều, tiếng chuông điện thoại của Trần Huy vang lên báo tin nhắn chuyển tiền thành công từ Techcombank.
"Tài khoản của quý khách đã được cộng năm mươi tỷ đồng."
Trần Huy nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại, các đầu ngón tay anh siết chặt lại đến trắng bệch.
Anh đã có đủ vũ khí để bắt đầu cuộc thanh trừng kiếp trước.