Chương 5: Đòn Phản Công Đầu Tiên

Đúng năm giờ chiều, tại mảnh đất hai mẫu ven sông Hồng của Trần Huy ở xã Đông Hội, bầu không khí căng thẳng bao trùm như muốn bóp nghẹt lồng ngực những người có mặt.

Trần Đức cùng mười tên đàn em tay lăm lăm gậy sắt và dao phóng lợn đang đứng vây quanh căn nhà cấp bốn.

Tên cầm đầu nhóm tay sai đập mạnh chiếc gậy sắt xuống cánh cửa gỗ, tạo ra tiếng động chói tai vang vọng cả một góc xóm.

"Trần Huy! Hết giờ rồi!"

"Mau cút ra đây ký giấy chuyển nhượng đất cho anh Đại, nếu không tao dỡ nhà mày ngay lập tức!"

Trần Đức đứng bên cạnh cười đắc ý, gã nghĩ rằng Trần Huy chắc chắn đã bỏ trốn vì không thể kiếm đâu ra năm mươi triệu đồng trong một ngày.

Đột nhiên, tiếng còi xe ô tô vang lên dồn dập từ phía đầu ngõ.

Một chiếc xe Ford Transit mười sáu chỗ màu bạc lao tới, phanh gấp tạo ra vệt lốp đen sì trên đường đất ẩm ướt.

Trần Huy bước xuống xe, vẻ mặt lạnh lùng như băng đá, đi sau anh là Lê Thu Trang và bốn nhân viên bảo vệ chuyên nghiệp mặc đồng phục đen lịch sự.

"Trần Đức, mày muốn dỡ nhà ai?"

Trần Huy bước tới, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám tay sai khiến chúng vô thức chùn bước.

Trần Đức cười khẩy, cố gắng che giấu sự lo lắng đang trỗi dậy trong lòng.

"Anh Huy, anh về rồi à?"

"Tiền đâu? Đúng năm mươi triệu đồng tiền mặt."

"Nếu không có, đám đàn em của em không biết giữ bình tĩnh đâu."

Trần Huy rút từ trong túi quần ra một chiếc phong bì dày cộp, ném thẳng vào ngực Trần Đức.

"Năm mươi triệu đồng tiền mặt của mày đây."

"Mau ký vào giấy xác nhận biên nhận thanh toán nợ gốc và lãi lập tức."

Trần Đức mở phong bì ra, những tờ tiền polyme mệnh giá năm trăm ngàn đồng mới cứng hiện ra làm gã trợn tròn mắt kinh ngạc.

Gã không thể tin được Trần Huy lại có thể kiếm được số tiền lớn như vậy chỉ trong vài tiếng đồng hồ.

"Khoan đã... số tiền này..."

Tên trùm Đại Long Biên từ trong chiếc xe Camry gần đó bước xuống, khuôn mặt gã xám ngoét vì tức giận khi thấy kế hoạch cướp đất bị đổ bể.

"Thằng ranh con, mày lấy tiền này ở đâu ra?"

"Dù mày có trả hết nợ, tao vẫn có cách lấy mảnh đất này!"

"Hợp đồng thế chấp đất này tao đã đăng ký giao dịch bảo đảm tại huyện rồi!"

Lê Thu Trang bước lên phía trước, gót giày cao gót của cô nện mạnh xuống nền đất vang lên âm thanh sắc gọn.

Cô rút từ trong cặp tài liệu ra một văn bản của Chi cục Thuế và Phòng Tài nguyên Môi trường huyện Đông Anh.

"Tôi là Lê Thu Trang, Giám đốc Đầu tư Quỹ Phát triển Đô thị Hà Nội."

"Chúng tôi đã chính thức mua lại toàn bộ nghĩa vụ tài chính và quyền sử dụng khu đất này từ ngân hàng nông nghiệp phát triển nông thôn chi nhánh Đông Anh với giá năm mươi tỷ đồng."

"Hợp đồng thế chấp giả mạo của các người hoàn toàn vô hiệu trước pháp luật vì chữ ký giả của chủ đất."

"Biên bản giám định chữ ký của công an tỉnh đã xác nhận điều này."

"Nếu các người không lập tức rút lui, lực lượng cảnh sát hình sự huyện Đông Anh đang đợi sẵn ở đầu ngõ sẽ vào cuộc ngay lập tức!"

Đại Long Biên nhìn thấy con dấu đỏ chót của cơ quan công an trên biên bản giám định chữ ký, mồ hôi hạt to bằng hạt ngô rịn ra trên trán gã.

Gã biết mình đã đụng phải thế lực tài phiệt cực kỳ khủng khiếp.

"Rút! Mau rút lui cho tao!"

Đại Long Biên hét lên rồi vội vã chui tợn vào xe ô tô chạy trốn, bỏ lại Trần Đức đứng chôn chân tại chỗ với khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...