Chương 2: Bẫy Lừa Trong Đêm Tối
Giữa cái không khí ẩm ướt của cảng Đình Vũ, tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, hòa cùng tiếng máy móc ồn ào, Hoàng Việt đứng gác bên một chiếc container cũ kỹ, đôi mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Hôm nay, một thông tin bất ngờ đã đến với anh từ một nguồn bí mật, khiến nhịp tim của anh đập nhanh hơn thứ âm thanh ồn ào của cảng.
“Có một container hàng lậu trị giá 500 tỷ VNĐ đang được gài bẫy,” giọng nói khàn khàn của người cung cấp thông tin vọng lại trong đầu anh.
Việt hít một hơi thật sâu, mồ hôi lấm tấm trên trán anh từ cái nóng oi ả của buổi chiều muộn.
“Mày phải bảo vệ Nguyễn Minh Tuyền, không để cho chúng nó có cơ hội ra tay,” người đó dặn dò, rồi cúp máy.
Việt nhìn quanh, cảm giác như có hàng triệu đôi mắt đang dõi theo mình, và ngay lúc này, anh biết rằng thời gian không còn nhiều.
Với quyết tâm cao độ, anh bước nhanh về phía văn phòng nhỏ của công ty vận tải Đông Hải, nơi có Nguyễn Minh Tuyền đang làm việc.
“Tuyền!” Việt gọi lớn khi vừa bước vào, ánh mắt anh không rời khỏi nàng.
Nguyễn Minh Tuyền ngẩng lên, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng. “Có chuyện gì vậy, Việt?”
“Có thông tin về một lô hàng lậu sắp tiến vào cảng.
Em cần phải cẩn thận,” Việt nói nhanh, gương mặt anh căng thẳng.
Tuyền nhíu mày, đôi tay siết chặt lại, không giấu nổi sự hoang mang. “Liệu có ai trong công ty…” cô lấp lửng, ánh mắt hiện rõ nghi ngờ.
“Chúng ta không thể loại trừ khả năng đó,” Việt đáp, “Nếu có nội gián, mọi thứ sẽ rất nguy hiểm.”
Trong không khí ngột ngạt, Việt quyết định đưa ra một thỏa thuận hợp tác. “Chúng ta cần ký hợp đồng tư vấn pháp lý và phân chia lợi nhuận từ việc khôi phục tài sản.”
Tuyền gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy nghi hoặc. “Việt, liệu anh có đảm bảo an toàn cho tôi không?”
“Tôi sẽ làm mọi thứ có thể,” Việt trả lời, giọng nói tràn đầy quyết tâm.
Giờ đây, một cuộc chiến không chỉ là bảo vệ tài sản mà còn là bảo vệ mạng sống của Tuyền đã bắt đầu.
Thời gian trôi qua, từng giây từng phút như những viên đạn lướt qua, và nguy hiểm đang rình rập ở khắp mọi nơi.
Chưa đầy một giờ sau, trong khi Tuyền đang soạn thảo hợp đồng, Việt nhận được một cuộc gọi khẩn từ nguồn tin cũ.
“Chúng đang chuẩn bị ra tay,” giọng nói lo lắng vang lên, “Phải nhanh lên, chúng đang nhắm đến Tuyền.”
Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng Việt, anh quăng chiếc điện thoại vào túi và lao ra khỏi văn phòng.
“Tuyền!” anh gào lên, “Chúng ta phải đi ngay!”
Tuyền nhìn anh, đôi mắt mở to, không hiểu chuyện gì đang diễn ra. “Đi đâu?”
“Có kẻ muốn tấn công em.
Chúng ta không có thời gian để giải thích,” Việt nói, giọng điệu dồn dập.
Hai người lao ra khỏi văn phòng, nhưng ngay khi vừa bước ra, một chiếc xe ô tô màu đen lao vút qua, dừng lại ngay trước mặt họ.
“Chạy!” Việt gào lên, đôi chân anh không ngừng di chuyển, kéo theo Tuyền chạy theo.
Tiếng động cơ gầm rú, và ngay sau đó, một nhóm đàn ông trong trang phục đen xông ra từ chiếc xe, ánh mắt sắc lạnh như dao.
“Bắt lấy chúng!” Một kẻ trong nhóm quát lớn, và bọn chúng lao vào như bầy thú hoang.
Việt cảm nhận được từng nhịp tim đập loạn xạ, sự sợ hãi tràn ngập trong lồng ngực, nhưng anh không cho phép mình gục ngã.
“Tuyền, đi phía bên trái!” anh hô lớn, khi một kẻ lao đến gần.
Việt không chần chừ, anh nhanh chóng né tránh cú đấm của kẻ đó, rồi phản công bằng cách bẻ tay hắn lại, khiến hắn ngã xuống đất.
“Chạy đi!” Việt hét lên, nhưng Tuyền vẫn đứng đó, đôi mắt cô đầy sợ hãi.
“Tôi không bỏ anh lại đâu!” cô la lên, nhưng ngay tức thì, một kẻ khác đã lao đến.
Thời gian như ngừng lại, Việt cảm nhận được sự căng thẳng trong từng giây, anh lùi lại một bước, rồi vung tay về phía kẻ tấn công, một cú đấm mạnh mẽ trúng vào mặt hắn.
Kẻ đó lảo đảo ngã ra sau, nhưng ngay lập tức, một tên khác nhảy vào, và Việt buộc phải xoay người để đối phó.
Cảm giác như tất cả mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, nhưng Việt vẫn giữ vững tinh thần. “Tuyền, hãy theo tôi!”
Cả hai người liên tục di chuyển, lòng dạ thắt lại khi thấy những kẻ tấn công cứ dần dần tiến gần.
“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Việt hét lên, vừa kéo Tuyền vào một góc khuất của văn phòng.
“Họ không thể tìm thấy chúng ta ở đây!” Tuyền nói, giọng cô run rẩy.
Việt quay lại, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải tìm bằng chứng!”
“Bằng chứng?” Tuyền hỏi, “Nhưng chúng ta có gì?”
“Có một file ghi âm kỹ thuật số về cuộc họp giữa các thủ lĩnh buôn lậu,” Việt nói, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
“Còn sao kê tài khoản ngân hàng?” Tuyền hỏi tiếp.
“Đúng, với số tiền lên tới 500 tỷ VNĐ,” Việt khẳng định, “Chúng ta sẽ không để cho chúng thoát.”
“Vậy chúng ta phải tìm cách lấy chúng ngay bây giờ!” Tuyền gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt.
Trong khi họ đang ngồi yên lặng, lắng nghe tiếng động bên ngoài, Tuyền thì thầm: “Việt, nếu chúng ta không sống sót qua đêm nay…”
“Ngừng lại, Tuyền!” Việt cắt ngang, ánh mắt anh cũng trở nên sắc lạnh hơn. “Chúng ta chưa thua trận!”
Không khí căng thẳng bao trùm, từng hơi thở của họ như gắn chặt với từng nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
“Tôi không thể để họ bắt được em,” Việt nói, giọng anh trầm và chắc chắn.
Tuyền gật đầu, nhưng đôi mắt cô vẫn đầy lo lắng. “Nếu chúng ta không tìm được bằng chứng, mọi cố gắng của chúng ta sẽ trở nên vô nghĩa.”
“Chúng ta sẽ tìm ra cách, Tuyền,” Việt nói, giọng anh đầy kiên định.
Bên ngoài, tiếng động cơ vẫn gầm rú, và nhóm đàn ông vẫn đang tìm kiếm họ.
“Tôi nghe thấy tiếng họ!” Tuyền thì thầm, đôi tay cô run rẩy.
“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Việt nói, “Chỉ cần tìm được chứng cứ, chúng ta sẽ có thể lật ngược tình thế.”
Và trong cái không khí căng thẳng đầy mồ hôi và máu, cuộc chiến không chỉ vì tiền bạc mà còn vì sự sống còn đã chính thức bắt đầu.