Chương 4: Cuộc Tấn Công Bất Ngờ

Đêm xuống, cảng Đình Vũ chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng đáng sợ.

Chỉ còn ánh đèn le lói từ những chiếc đèn pha hắt lên những chiếc container, tạo ra những bóng đổ kỳ quái.

Hoàng Việt đứng ở cửa ra vào khu vực chứa hàng, hơi thở nặng nề, ánh mắt sắc bén quét xung quanh tìm kiếm dấu hiệu bất thường.

Tim anh đập mạnh, nhịp đập loạn xạ như một chiếc trống trận, báo hiệu sự căng thẳng sắp xảy đến.

Nguyễn Minh Tuyền, tiểu thư của công ty vận tải Đông Hải, đứng bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn giữ vững lý trí.

“Việt, em cảm thấy không ổn,” cô nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy lo lắng, đôi lông mày nhíu lại tạo thành một vệt sâu ở giữa trán.

“Chúng ta sẽ ổn, Tuyền.

Em hãy tin anh,” Việt trấn an, nhưng trong lòng anh cũng không thể phủ nhận sự lo lắng đang dâng trào.

Bỗng nhiên, từ xa, tiếng động lạ vang lên, như tiếng bước chân rầm rập của một đội quân hùng mạnh, mỗi bước chân như đang dồn dập đập vào mặt đất.

Việt căng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy những bóng người đen sì đang tiến lại gần, hình như họ đang mang theo vũ khí, ánh đèn phản chiếu lấp lánh trên cán dao trong tay họ.

“Cẩn thận!” Việt quát lên, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hòa lẫn với tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Nhưng đã quá muộn, một nhóm người mặc áo đen, mặt bị che kín, lao vào như những con báo đói, ánh mắt của chúng đầy sát khí.

“Bảo vệ!

Cút ra!” Một tên trong nhóm hét lên, tay cầm dao găm lấp lánh dưới ánh đèn, ánh sáng phản chiếu tạo nên một không khí rùng rợn.

Việt không chần chừ, anh lao về phía trước, sử dụng kỹ năng chiến đấu đã được rèn luyện qua nhiều năm, mỗi cú đấm đều mạnh mẽ và dứt khoát.

Đầu tiên, anh đấm mạnh vào mặt tên cầm đầu, khiến hắn ngã lăn ra đất, miệng hắn kêu lên một tiếng đau đớn đầy thách thức.

Nhưng ngay lập tức, hai tên khác nhảy vào, một tên đạp vào chân Việt, khiến anh loạng choạng, cảm giác đau nhói chạy dọc theo chân.

“Cẩn thận!” Tuyền hét lên, ánh mắt đầy lo âu, nhưng cô cũng không hề đứng im, đôi tay siết chặt thành nắm đấm, sẵn sàng chiến đấu.

Việt quay lại, thấy Tuyền đang cầm chiếc bình xịt hơi cay, quyết tâm bảo vệ bản thân, ánh mắt cô như một ngọn lửa kiên cường.

“Đừng, Tuyền!

Ở đây!” Việt hô lớn, nhưng cô đã xịt vào mặt một tên trong nhóm, khiến hắn ta la lên, ôm mặt và lùi lại, tạo cơ hội cho Việt tấn công tiếp.

“Nghe đây, không có ai được phép chạm vào cô ấy!” Việt gầm lên, ánh mắt vằn tia máu đầy quyết tâm, như một con hổ bảo vệ lãnh thổ.

Việt nhanh chóng tóm lấy tay một tên khác đang cố gắng tiếp cận Tuyền, siết chặt đến mức hắn không thể cử động, cảm giác mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

“Tôi sẽ không tha cho các người!” Việt quát, giọng nói đầy uy lực, như một lời thề trước mặt kẻ thù.

Tiếng chân bước ngày càng nhiều, như một cơn bão đang tràn tới, Việt phải ra sức bảo vệ Tuyền, cảm giác trách nhiệm nặng nề đè lên đôi vai.

Cô gái vẫn đứng bên cạnh, ánh mắt quyết tâm không kém phần anh, sự kiên cường như một tấm chắn vững chắc.

“Chúng ta không thể để họ lấy được chứng cứ!” Tuyền nói, giọng nói kiên quyết, đôi môi mím chặt lại, không cho phép sự yếu đuối len lỏi.

“Tôi biết, chúng ta phải bảo vệ tài liệu và chứng cứ!” Việt đáp, giọng nói vẫn giữ vững, mỗi từ như một nhát búa đập vào không khí.

Họ lùi về phía một chiếc container, nơi có thể làm nơi trú ẩn tạm thời, ánh mắt không rời khỏi những bóng đen đang tiến lại gần.

Việt mở cửa container, để Tuyền vào trước rồi nhanh chóng theo sau, cảm giác an toàn tạm thời nhưng không thể kéo dài.

“Chúng ta phải tìm cách liên lạc với cảnh sát!” Tuyền nói, tay run run vì lo lắng, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng mang nỗi sợ hãi.

“Chờ chút!” Việt đáp, anh nhìn quanh tìm kiếm một thiết bị liên lạc, không gian như ngưng đọng lại.

Trong góc container, một chiếc điện thoại cũ kỹ nằm chỏng chơ, Việt nhanh chóng nhặt lên, hy vọng tìm được một giải pháp.

“Hy vọng còn hoạt động,” anh thì thầm, cảm giác hồi hộp dâng trào khi bấm số.

Vừa bấm số, bên ngoài tiếng bước chân và tiếng quát tháo ngày càng gần, như những con sóng vỗ vào bờ.

“Đừng để chúng vào!” Tuyền hối thúc, ánh mắt đầy lo âu, những giọt mồ hôi lăn dài trên má cô.

Việt chỉ kịp bấm một nút, rồi giấu điện thoại lại, chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo, cảm giác hồi hộp như một cuộc phiêu lưu không lối thoát.

“Hãy giữ chặt, nếu chúng vào đây, chúng ta sẽ phải chiến đấu đến cùng!” Việt nói, ánh mắt kiên quyết như những ngọn lửa bùng lên trong đêm tối.

“Em sẵn sàng,” Tuyền đáp, không còn chút do dự, sự tự tin ánh lên trong đôi mắt cô.

Cánh cửa container rung lên, tiếng đập mạnh vang vọng, các tên buôn lậu đang cố sức phá cửa vào, tiếng kim loại va chạm vang lên như tiếng trống báo hiệu chiến tranh.

“Chúng ta không thể để chúng vào!” Việt quát, lòng dũng cảm như ngọn lửa bùng lên, sẵn sàng cho cuộc chiến quyết liệt.

Họ đứng sẵn sàng, tay nắm chặt, chuẩn bị cho cuộc chiến quyết liệt bảo vệ sự sống của mình, không còn đường lui.

“Nhớ, phải bảo vệ chứng cứ!” Việt nhắc lại, trong lòng tự nhủ không thể thất bại, vì tất cả đều phụ thuộc vào họ.

Cánh cửa container bật mở, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, và những tên buôn lậu ồ ạt tràn vào như sóng dữ, ánh mắt chúng chứa đầy tham lam và tàn nhẫn.

“Giết chúng!” Một tên hét lên, tay cầm dao sáng loáng, ánh sáng lấp lánh như mũi tên nhắm thẳng vào họ.

Việt lao ra, quyết tâm không lùi bước, bởi vì anh không chỉ bảo vệ Tuyền, mà còn bảo vệ cả tương lai của chính mình, như một người chiến binh không sợ hãi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...