Chương 8: Bằng Chứng Rạng Rỡ, Nội Gián Lộ Diện
Giữa những âm thanh ồn ào của cảng Đình Vũ, Hoàng Việt đứng lặng lẽ nơi góc tối, ánh mắt sắc bén như một con báo rình mồi.
Trên tay anh là chiếc điện thoại thông minh, màn hình sáng lấp lánh với những thông tin quan trọng mà anh đã dày công thu thập.
Đã hơn 20 giờ trôi qua kể từ khi Nguyễn Minh Tuyền ký hợp đồng tư vấn pháp lý, và giờ đây thời gian đang trôi qua từng giây một, như nhát dao đâm vào sự bình tĩnh của anh.
“Việt, em đã kiểm tra camera an ninh chưa?” Tuyền hỏi, giọng nói của cô như một nhành hoa tươi giữa cơn bão, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô.
“Rồi, tất cả đều đã được lưu trữ.
Chỉ cần chúng ta công bố chúng vào đúng thời điểm.” Việt trả lời, tay vẫn không rời khỏi điện thoại, anh cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn trong lòng ngực.
“Cần phải nhanh chóng, nếu không, chúng ta sẽ mất tất cả.” Tuyền nhấn mạnh, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm, nhưng bên trong lại chất chứa nỗi sợ hãi mơ hồ.
Việt gật đầu, rồi quay người rảo bước về phía khu vực giám sát của cảng.
Đèn neon chói lóa chiếu xuống hàng loạt container xếp chồng lên nhau, tạo nên một bức tranh hỗn độn, nhưng Việt đã quen với cái cảm giác này.
Chỉ trong một khoảnh khắc, anh có thể cảm nhận được sự đe dọa từ những kẻ buôn lậu đang rình rập, và anh biết rằng không thể để chúng thực hiện kế hoạch của mình.
“Chúng ta phải tìm ra nội gián trước khi quá muộn.” Việt nói, ánh mắt anh dừng lại ở một bóng người đang lén lút lẩn khuất sau một container.
“Đó có thể là một trong những kẻ buôn lậu.” Tuyền thì thầm, cô nắm chặt tay lại, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
“Hãy giữ bình tĩnh.
Em ở đây không phải để sợ hãi, mà là để chiến đấu.” Việt động viên, trong lòng anh thầm cầu nguyện cho thời gian ngừng lại.
Việt tiến lại gần, cố gắng không phát ra tiếng động.
Sự quyết tâm khiến từng bước chân của anh trở nên vững vàng hơn.
Người đó không phải ai khác, chính là một trong những nhân viên vận tải của công ty Đông Hải, người đã từng làm việc cùng Tuyền.
“Tôi biết anh đang làm gì.” Việt lên tiếng, giọng nói trầm và đầy uy lực, khiến người kia giật mình.
“Cái gì?
Anh đang nói gì vậy?” Người đàn ông lắp bắp, ánh mắt hoang mang, nhưng Việt đã sớm nhận thấy sự hoảng loạn trong ánh mắt đó.
“Tôi đã có bằng chứng, và anh không thể thoát khỏi điều này.” Việt khẳng định, tay anh nắm chặt điện thoại, chuẩn bị công bố những gì anh đã thu thập được.
“Nếu anh dám làm vậy, tôi sẽ...” Người đàn ông bắt đầu đe dọa, nhưng Việt đã không cho hắn cơ hội nói tiếp.
“Tôi sẽ không để anh có cơ hội đó.” Việt cắt lời, anh đã chuẩn bị cho tình huống này từ trước.
Chỉ cần một cú nhấp chuột, hồ sơ ghi âm về cuộc họp giữa các thủ lĩnh buôn lậu sẽ được công bố, và mọi thứ sẽ sáng tỏ.
“Em hãy chuẩn bị sẵn sàng.” Việt nói với Tuyền, ánh mắt anh đã quyết định, không còn chỗ cho sự do dự.
Tuyền gật đầu, sự quyết tâm ánh lên trong đôi mắt cô.
“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ.”
Việt quay lại, nhìn thẳng vào người đàn ông kia, “Tôi có thể cho anh một cơ hội, hãy khai thật mọi thứ trước khi quá muộn.”
Người đàn ông im lặng, ánh mắt hắn lộ rõ sự hoang mang, nhưng rồi, hắn cười khẩy, “Tôi sẽ không nói gì cả!”
“Vậy thì đừng trách tôi.” Việt nói, tay anh đã sẵn sàng bấm nút công bố.
“Được thôi, hãy để tôi cho anh thấy sức mạnh của chúng tôi!” Người đàn ông gầm lên, rồi đột ngột lao về phía Việt.
“Cẩn thận!” Tuyền hốt hoảng kêu lên.
Việt nhanh chóng tránh sang bên, cảm nhận được sức gió từ cú tấn công của người đàn ông.
“Đừng có đánh giá thấp tôi!” Việt đáp lại, tâm trí anh đang hoạt động nhanh chóng, anh không thể để tình huống này đi quá xa.
Việt lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách.
Anh biết rằng không chỉ có một mình hắn, mà còn có những đồng bọn đang lẩn khuất quanh đây.
“Tôi sẽ chỉ cho anh thấy ai mới là người nắm quyền kiểm soát!” Hắn gầm lên, và ngay lập tức, một nhóm người xuất hiện từ những góc tối, ánh mắt họ lạnh lẽo như những con sói đói.
“Đúng như tôi dự đoán.” Việt thầm nghĩ, lòng anh chợt lạnh toát.
Nhưng Việt không hề lùi bước, anh đã quyết tâm bảo vệ Tuyền, và sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương cô.
“Tuyền, em hãy chuẩn bị!” Việt quát lên.
“Em đã sẵn sàng!” Tuyền đáp lại, ánh mắt cô rực sáng, không còn dấu hiệu của sự sợ hãi.
Giây phút đó, hai người đứng cạnh nhau, như hai chiến binh sẵn sàng đối mặt với kẻ thù.
“Bây giờ, hãy cho chúng thấy sức mạnh của sự thật!” Việt nói, rồi anh bấm nút công bố bằng chứng.
Âm thanh vang lên, và một giọng nói quen thuộc từ file ghi âm vang lên, khiến mọi người đều ngạc nhiên.
“Chúng ta phải tiêu hủy mọi chứng cứ trước khi chúng phát hiện ra!”
“Đúng, hãy thanh lý sớm!”
Những lời nói này như những nhát dao đâm vào lòng những kẻ buôn lậu, khiến sắc mặt họ tái đi.
“Không thể nào!” Người đàn ông trước mặt Việt gào lên, sự hoảng loạn tràn ngập ánh mắt hắn.
“Tôi đã cảnh báo anh.” Việt nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực.
Cửa sổ hiện lên hình ảnh từ camera an ninh, minh chứng cho những hoạt động mờ ám của chúng, và ngay lập tức, những kẻ buôn lậu đó bắt đầu hoảng loạn.
“Chạy đi!” Một trong số họ hét lên, nhưng đã quá muộn.
Việt và Tuyền đã thành công trong việc lật mặt nội gián, ánh sáng của sự thật đã chiếu rọi vào bóng tối.
Trong khoảnh khắc đó, Việt nhận ra rằng, không chỉ mình anh, mà cả Tuyền cũng đã trở thành một phần của cuộc chiến này.
“Chúng ta đã làm được, Việt!” Tuyền hạnh phúc kêu lên, ánh mắt cô tràn đầy niềm tự hào.
“Chưa hết đâu, chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm.” Việt đáp lại, nhưng trong lòng anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, vì giờ đây, họ đã có đủ bằng chứng để bảo vệ cảng Đình Vũ.
“Chúng ta sẽ không dừng lại ở đây.” Tuyền khẳng định, và nụ cười của cô như một ngọn lửa bùng cháy, đầy sức sống.
Thời gian còn lại của đêm dài, họ sẽ cùng nhau chiến đấu, bảo vệ những gì thuộc về mình, và không để bất cứ điều gì có thể làm tổn thương đến nhau.