Chương 1: Âm Mưu Từ Bóng Tối

Ánh đèn vàng nhợt nhạt từ màn hình máy tính lập lòe, phản chiếu lên gương mặt của Phạm Tuấn Kiệt, khiến anh trông như một bóng ma trong đêm khuya tĩnh mịch.

Ngồi trong căn phòng nhỏ chật chội tại một văn phòng thuê tạm ở phố Trần Hưng Đạo, Kiệt cảm nhận được nỗi lo lắng đang dâng trào trong lòng.

Đã hơn hai tháng kể từ khi dự án PayViet của anh bắt đầu thu hút sự chú ý từ giới đầu tư, nhưng giờ đây, mọi thứ đang rơi vào tay Đỗ Thế Nam – đồng sáng lập mà anh từng đặt niềm tin.

Kiệt thở dài, đôi tay siết chặt vào bàn phím, cảm giác như những ngón tay mình đang đè nén một khối u ác tính đang lớn dần trong lồng ngực.

“Mình phải tìm ra bằng chứng,” Kiệt thầm nghĩ, ánh mắt anh chuyển từ màn hình sang một tấm bảng trắng treo trên tường, nơi anh đã ghi lại những ý tưởng và kế hoạch cho PayViet.

Những dấu thời gian trong nhật ký commit đang chờ anh, như những người bạn cũ hứa hẹn sẽ lên tiếng vào thời điểm quan trọng nhất.

Nhưng thời gian không chờ đợi ai, và PayViet sắp gọi vốn Series B trong vòng ba ngày nữa.

Đối thủ không chỉ là Đỗ Thế Nam, mà còn là những cổ đông đang rình rập, họ như những con sói đói, chỉ chờ cơ hội để xé nát dự án này ra từng mảnh.

Khi ánh sáng từ màn hình máy tính dần nhòa đi, Kiệt quyết định đứng dậy và đi ra ngoài để tìm không khí trong lành.

Trên đường phố Hà Nội lúc này, không khí se lạnh của tiết trời mùa đông khiến anh cảm thấy tỉnh táo hơn.

Những chiếc xe máy phóng vùn vụt qua lại, tiếng còi xe hòa cùng âm thanh của dòng người tấp nập trên phố.

Kiệt dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, nơi anh và Thế Nam từng ngồi thảo luận về tương lai của PayViet.

“Mọi thứ sẽ tốt đẹp, anh không phải lo,” Thế Nam từng nói, giọng điệu đầy tự tin, ánh mắt sáng rực như thể anh ta nắm chắc mọi thứ trong tay.

Nhưng giờ đây, lời nói ấy chỉ còn là một ký ức đau đớn, như mảnh ghép vụn vỡ của một giấc mơ đẹp đã không thành hiện thực.

Quay trở về văn phòng, Kiệt nhanh chóng mở máy tính và tìm kiếm nhật ký commit của dự án.

Mỗi dòng mã trong đó như một mảnh ghép của câu chuyện, từng dấu thời gian hiện lên như một con đường dẫn lối cho anh, dẫn anh đến với sự thật mà anh đang tìm kiếm.

“Đỗ Thế Nam, mày nghĩ mày có thể cướp đi đứa con tinh thần của tao sao?” Kiệt thầm mỉm cười, ánh mắt vằn tia máu, quyết tâm không để điều đó xảy ra.

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang, phá vỡ không gian tĩnh lặng.

“Alo, Kiệt à?” Giọng nói của Lê Minh An – nữ chủ tịch quỹ đầu tư vang lên, mang theo sự lạnh lùng và sắc sảo, như một viên đá lạnh chạm vào trái tim của Kiệt.

“Chị Minh An, em đang rối bời đây,” Kiệt đáp, giọng nói của anh đầy nỗi lo âu, từng chữ như mắc lại trong cổ họng.

“Tôi biết, nhưng đây là cơ hội của bạn,” Minh An nói, giọng điệu chắc nịch, từng câu chữ của cô như những viên đạn bắn thẳng vào tâm trí Kiệt.

“Nếu bạn muốn hợp tác, chúng ta cần phải đặt mọi thứ ra bàn và thỏa thuận sòng phẳng,” cô nói, ánh mắt như lửa đốt, không cho anh cơ hội để lùi bước.

“Em đồng ý, nhưng điều kiện là gì?” Kiệt hỏi, lòng dâng lên hy vọng, nhưng cũng không khỏi lo lắng.

“Phân chia cổ phần rõ ràng và chứng minh quyền sở hữu trí tuệ tại Cục Sở hữu Trí tuệ,” Minh An đáp, giọng điệu nghiêm túc, như một luật sư không chấp nhận bất kỳ sự từ chối nào.

“Chị yên tâm, em có thể làm được,” Kiệt tự tin, nhưng bên trong anh vẫn đang đấu tranh với những suy nghĩ mâu thuẫn, như những con sóng vỗ vào bờ cát mềm.

“Chúng ta chỉ có 24 giờ, hãy làm việc này nhanh chóng,” Minh An thúc giục, rồi cúp máy, để lại Kiệt ngồi ngẩn ngơ trong không gian tĩnh lặng.

Kiệt quay lại màn hình máy tính, lòng như lửa đốt, mỗi giây trôi qua như một thế kỷ.

“Phải tìm bằng chứng, phải chứng minh quyền sở hữu,” anh lẩm bẩm, rồi nhanh chóng mở lại nhật ký commit, lòng như dao cắt.

Nếu không tìm ra bằng chứng xác thực, anh sẽ mất tất cả.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, đôi tay anh run rẩy khi nhập mật khẩu để truy cập vào tài khoản Vietcombank của mình.

Những con số hiện lên trên màn hình khiến anh cảm thấy như bị đè nén bởi một tảng đá lớn, mỗi con số như một nhát dao cắt vào lòng tự trọng của anh.

“Không thể tin được, mọi thứ đang dần trượt khỏi tay mình,” Kiệt thầm nghĩ, đôi mắt nheo lại, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng.

Nhưng trong sâu thẳm, anh biết rằng mình không thể bỏ cuộc.

“Phải lật kèo, phải chứng minh sự thật,” Kiệt tự nhủ, ánh mắt đầy quyết tâm, như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối.

Trong lòng anh, một ngọn lửa đang bùng cháy và Kiệt biết rằng, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...