Chương 1: Tiếng Gọi Của Đất
Giữa cơn bão truyền thông và áp lực nợ nần, Nguyễn Tấn Đạt, một người làm vườn vô danh, lại mang trong mình bí mật khôn nguôi.
Ánh sáng ban mai vừa le lói qua những tán lá sầu riêng rậm rạp, Đạt đã bắt đầu một ngày mới tại vườn sầu riêng Monthong 50 hecta của Trần Mỹ Duyên.
Đôi tay anh lấm bùn, mồ hôi chảy dài trên trán, hòa cùng với mùi đất ẩm ướt, tạo nên một không gian yên bình nhưng đầy bí ẩn.
Hôm nay, anh có cảm giác gì đó bất thường, như thể có một đám mây đen sắp kéo đến.
Đạt không phải là một người bình thường; anh là người đã dành cả thanh xuân của mình cho những cây sầu riêng, chăm sóc từng chiếc lá, từng quả non.
Nhưng không phải ai cũng biết rằng, phía sau vẻ ngoài giản dị ấy, anh đang nắm giữ một bí mật lớn – một công nghệ nông nghiệp hiện đại có thể cứu vườn cây của mình khỏi những hiểm họa bất ngờ.
Trong khi Đạt chăm chú theo dõi từng nhánh cây, Trần Mỹ Duyên, chủ vườn, đang ở trong văn phòng, nhận thông tin từ một người nông dân hàng xóm.
“Duyên, vườn của cậu có dấu hiệu bị đầu độc!” – giọng nói hốt hoảng vang lên qua điện thoại.
Mỹ Duyên tái mặt, tay cầm điện thoại siết chặt đến rớm máu.
“Cái gì cơ?!” – Cô thốt lên, cảm giác như đất dưới chân mình đang sụp đổ.
“Tôi thấy có người lén lút đổ hóa chất vào vườn của cậu, cây bắt đầu héo dần rồi.”
Mỹ Duyên không thể tin vào tai mình, nhưng khi nhìn ra ngoài, những chiếc lá xanh mướt bỗng trở nên nhợt nhạt, những trái sầu riêng non đang có dấu hiệu rụng sớm.
“Đạt!” – Cô gọi lớn, giọng nói lẫn lộn giữa lo lắng và sợ hãi.
Nguyễn Tấn Đạt nghe thấy tiếng gọi, lập tức quay lại, nét mặt anh chuyển từ bình tĩnh sang căng thẳng.
“Có chuyện gì vậy, Duyên?”
“Vườn… vườn bị đầu độc rồi!” – Mỹ Duyên nức nở, nước mắt bắt đầu rơi xuống.
Đạt tiến lại gần, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
“Chúng ta cần phải tìm ra bằng chứng ngay lập tức, Duyên.”
“Nhưng… trong vòng 24 giờ, nếu không cứu được vườn, chúng ta sẽ mất tất cả.” – Mỹ Duyên hoảng hốt.
Đạt gật đầu, không thể để cho tình yêu và danh dự của gia đình rơi vào tay kẻ xấu.
“Chúng ta phải hợp tác, và tôi cần cậu đứng tên sở hữu vườn này, để không ai có thể chiếm đoạt quyền lợi của cậu.”
Mỹ Duyên nhìn Đạt, sự quyết tâm trong ánh mắt anh khiến cô yên lòng phần nào.
“Được rồi, nhưng chúng ta phải có thỏa thuận rõ ràng, để bảo vệ cả hai.” – Cô đáp lại, không chần chừ.
Thời gian không chờ đợi ai, họ nhanh chóng bắt tay vào việc kiểm tra từng góc vườn, tìm kiếm dấu hiệu của độc tố.
Mồ hôi bắt đầu thấm đẫm áo Đạt khi anh lội vào giữa những hàng cây, mắt anh lướt qua từng chiếc lá, từng quả sầu riêng, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó mà chỉ có anh mới thấy.
“Đạt, nhìn kìa!” – Mỹ Duyên chỉ tay vào một khu vực nơi đất bị xáo trộn.
Đạt tiến lại gần, cảm giác lo lắng dâng lên, anh cúi xuống quan sát kỹ lưỡng.
“Có dấu hiệu của hóa chất,” – Anh lầm bầm, “chúng ta cần phải lấy mẫu để kiểm nghiệm.”
Họ nhanh chóng thu thập các mẫu đất và lá, nhét vào túi ni lông, từng giọt mồ hôi lăn dài trên má Đạt.
“Chúng ta sẽ đưa đến Chi cục bảo vệ thực vật Bến Tre ngay.” – Anh khẳng định, ý chí không gì có thể lay chuyển.
Thời gian như đang trôi chậm lại khi họ chạy xe đến cơ quan, lòng Đạt tràn đầy lo lắng.
“Duyên, nếu không có bằng chứng, chúng ta không thể chống lại Huỳnh Hữu Lộc.” – Đạt nói, giọng điệu khẩn trương.
“Tôi biết, nhưng chúng ta sẽ không bỏ cuộc.” – Mỹ Duyên đáp lại, ánh mắt cô rực rỡ sự quyết tâm.
Khi đến nơi, họ vội vàng vào trong, lòng đầy hy vọng.
“Chúng tôi cần kiểm nghiệm mẫu đất ngay lập tức!” – Đạt nói với nhân viên tiếp tân.
Nhân viên nhìn họ bằng ánh mắt nghi ngại nhưng vẫn đồng ý hướng dẫn họ đến phòng kiểm nghiệm.
Trong khi đó, Đạt không ngừng nghĩ đến những khoản nợ đang đè nặng lên vai Duyên, nợ xấu với Vietcombank đang chực chờ như một con quái vật.
“Chúng ta cần phải chứng minh nguồn gốc độc tố này để bảo vệ vườn và gia đình.” – Đạt cố gắng trấn an Duyên.
Họ ngồi chờ trong phòng kiểm nghiệm, từng giây từng phút như kéo dài vô tận.
Đạt kiểm tra điện thoại, thấy có một cuộc gọi lạ từ số của Huỳnh Hữu Lộc, tay anh run lên khi nhớ lại những âm mưu đen tối mà Lộc đã thực hiện.
“Có lẽ đây là một cuộc gọi quan trọng.” – Anh thì thầm, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Khi nghe máy, giọng nói của Lộc vang lên, đầy mỉa mai: “Chúc mừng nhé, Đạt, sắp tới cậu sẽ mất tất cả.”
“Mày đang làm cái trò gì?” – Đạt tức giận, nhưng phải giữ bình tĩnh.
“Tôi chỉ đang làm việc của mình thôi.
Đừng mong cứu được vườn sầu riêng của cậu.” – Lộc cười khẩy trước ống nghe.
Đạt chợt nhận ra, không chỉ có vườn mà cả tình yêu và danh dự của Duyên cũng đang bị đe dọa.
Giữa lúc mọi người chỉ thấy một người đàn ông lấm bùn, Đạt lại âm thầm nắm giữ sức mạnh kinh tế khổng lồ.
“Chúng ta sẽ không thua!” – Đạt khẳng định với Duyên, ánh mắt sáng rực lên.
“Và chúng ta sẽ có bằng chứng, bằng mọi giá!” – Mỹ Duyên đáp lại, quyết tâm không bao giờ gục ngã trước khó khăn.