Chương 7: Dòng Chảy Đen Tối

Giữa không gian ngột ngạt của căn phòng nhỏ, Nguyễn Tấn Đạt ngồi im lặng, hai tay siết chặt vào nhau, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán.

Ánh đèn neon từ chiếc quạt trần chớp tắt như phản ánh sự căng thẳng trong lòng anh.

Nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, bầu trời u ám của miền Tây như đang chứa đựng những cơn bão đang đến gần.

Râm ran tiếng gió thổi qua những tán cây bên ngoài, tạo ra âm thanh như một bản giao hưởng buồn bã, khiến cho bầu không khí thêm phần nặng nề.

Trong khi đó, Trần Mỹ Duyên bước vào, khuôn mặt cô tái nhợt, đôi mắt sưng húp bởi những đêm không ngủ.

Cô nhìn Đạt, ánh mắt như chất chứa hàng triệu câu hỏi, và một nỗi lo âu mà không thể nào giấu nổi.

“Đạt, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa,” Duyên nói, giọng lạc đi, như thể mỗi lời nói ra đều mang nặng gánh nặng của cả một gia đình.

Đạt gật đầu, nhịp tim anh đập rộn ràng như tiếng trống giữa đêm khuya, nhưng anh không thể để nỗi sợ hãi chi phối.

“Chúng ta cần làm rõ nguồn gốc của độc tố đã đầu độc vườn sầu riêng,” Đạt khẳng định, ánh mắt anh sáng rực lên với quyết tâm.

Duyên hít một hơi thật sâu, “Tôi đã liên hệ với Chi cục bảo vệ thực vật Bến Tre để kiểm nghiệm.”

“Tốt lắm, nhưng chúng ta cần chứng minh được điều này trước khi Huỳnh Hữu Lộc có thể ra tay,” Đạt nói, giọng điệu cương quyết như chính sự sống còn của vườn cây.

“Tôi không thể đứng tên sở hữu vườn mà không có bằng chứng pháp lý rõ ràng,” Duyên nhấn mạnh, đôi tay cô run rẩy, nhưng ánh mắt lại đầy kiên định.

Đạt gật đầu, “Đúng, nhưng tôi có thể giúp cô trong việc này.

Tôi có các tài liệu cần thiết.”

Trong đầu Đạt, những hình ảnh về những tài liệu mà anh đã thu thập lướt qua như một cuốn phim quay chậm.

Đó là bản sao kê tài khoản ngân hàng BIDV với mã giao dịch tổng hợp cho các khoản nợ xấu, cùng với hồ sơ kiểm nghiệm độc tố từ Chi cục bảo vệ thực vật.

“Tôi sẽ chứng minh rằng vườn cây không bị đầu độc do lỗi của chúng ta,” Đạt nói, giọng đầy tự tin.

Duyên nhìn Đạt, trong ánh mắt cô có sự hy vọng tràn đầy.

“Vậy chúng ta cần làm gì tiếp theo?” cô hỏi, từng chữ như được phát ra từ tận đáy lòng.

“Chúng ta sẽ tổ chức một buổi họp với gia đình.

Cần phải thông báo cho họ tình hình, và cùng nhau tìm cách giải quyết,” Đạt đáp.

Duyên gật đầu, lòng tràn đầy cảm xúc.

Cô biết rằng, trong vòng 24 giờ tới, cả gia đình sẽ phải đối mặt với áp lực khủng khiếp từ khoản nợ với Vietcombank, cùng với sự đe dọa của Huỳnh Hữu Lộc.

Đạt đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng, trong lòng nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm.

Trên con đường dẫn đến nhà Duyên, tiếng côn trùng kêu rả rích, không khí ẩm ướt và nặng nề, như báo hiệu một cơn bão sắp sửa đổ bộ.

Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực Đạt khi anh bước chân vào ngôi nhà, nơi mà nỗi lo lắng đang tràn ngập.

Khi đến nơi, Đạt thấy gia đình Duyên đang ngồi quây quần trong phòng khách, ánh mắt họ đầy lo âu và hoài nghi.

“Chúng tôi không thể để vườn cây bị mất trắng,” Duyên nói, giọng đầy quyết tâm.

“Nhưng nếu không có tiền để trả nợ, chúng ta sẽ không còn gì cả,” một người trong gia đình lên tiếng, sự chán nản lộ rõ trên mặt.

Cảnh tượng ấy như một bức tranh tối tăm, nơi mà những nụ cười đã biến mất, chỉ còn lại sự trĩu nặng lo âu.

Đạt đứng lên, nhìn từng khuôn mặt đầy căng thẳng, “Tôi có các chứng cứ có thể giúp chúng ta.”

Mọi người trong phòng lập tức im lặng, ánh mắt họ dồn về phía Đạt, như đang chờ đợi một phép màu.

“Hồ sơ kiểm nghiệm độc tố đã cho thấy vườn sầu riêng không bị đầu độc từ bên ngoài,” Đạt nói, từng câu từ được chọn lọc kỹ càng.

“Và tôi cũng có sao kê tài khoản ngân hàng BIDV, cho thấy rằng chúng ta có đủ khả năng để trả nợ nếu có phương án hợp lý.”

Trên gương mặt Duyên hiện lên sự bối rối, “Nhưng nếu Lộc biết được điều này?”

“Tôi sẽ ghi âm lại cuộc gọi giữa Lộc và người môi giới, và sử dụng nó như là một bằng chứng,” Đạt khẳng định, ánh mắt anh sáng lên với niềm tin.

Cảm giác như một chiếc phao cứu sinh giữa biển khơi, Đạt nhận ra rằng mọi ánh mắt đang đổ dồn vào anh, như thể anh là hy vọng cuối cùng của họ.

Cuộc họp kéo dài hàng giờ đồng hồ, những ý tưởng, kế hoạch được đưa ra và thảo luận rôm rả nhưng không kém phần căng thẳng.

Cả gia đình Duyên cùng nhau vạch ra những bước đi, từng kế hoạch được sắp xếp kỹ lưỡng, như một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

Mỗi phút trôi qua, Đạt càng cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình, như từng chiếc ván gỗ chồng chất lên nhau.

Mồ hôi toát ra từ trán Đạt, anh lau nó bằng mu bàn tay, nhưng không thể nào xóa đi được sự hồi hộp trong lòng.

Cuối cùng, khi trời đã tối muộn, cả gia đình đồng ý với phương án hợp tác, bắt tay vào thực hiện từng bước một.

“Chúng ta không chỉ bảo vệ vườn cây mà còn bảo vệ tương lai của chúng ta,” Đạt nói, giọng đầy kiên định.

Duyên nhìn Đạt, lòng tràn đầy cảm kích, “Cảm ơn anh, Đạt.”

“Chúng ta là một đội, cùng nhau vượt qua cơn bão này,” Đạt đáp lại, trong ánh mắt thẳm sâu là một lời hứa.

Đêm đã buông xuống, nhưng ánh sáng từ những hy vọng và quyết tâm trong lòng họ vẫn không bao giờ tắt.

Và như thế, sự chiến đấu bắt đầu, không chỉ cho vườn sầu riêng mà còn cho chính bản thân họ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...