Chương 2: Cơn Bão Đầu Độc và Lời Thề Chưa Nói
Trần Mỹ Duyên đứng giữa vườn sầu riêng của mình, ánh nắng chói chang của miền Tây khiến cô cảm nhận rõ hơn nỗi lo lắng đang dâng trào trong lòng.
Những chiếc lá xanh rì bỗng trở nên u ám, như đang che giấu một bí mật động trời.
Cô nhìn xuống nền đất, nơi những trái sầu riêng Monthong đang bắt đầu nở rộ, nhưng bỗng dưng lại bị bao quanh bởi một lớp mùi hôi thối lạ lẫm.
“Không thể nào!” Duyên khẽ thốt lên, tay siết chặt lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, tạo thành những vết đỏ.
Giữa lúc hoang mang, điện thoại của cô rung lên, hiện lên hình ảnh của Nguyễn Tấn Đạt.
“Đạt!” Cô kêu lên, trong lòng dâng lên một hy vọng mỏng manh.
Đạt, một người làm vườn bình thường, nhưng trong mắt cô, anh là cầu cứu cuối cùng.
Duyên vội vàng nhấn nút nhận cuộc gọi, giọng nói lạc đi của cô vang lên: “Đạt, em cần anh giúp.”
“Có chuyện gì vậy, Duyên?” Đạt hỏi, giọng điệu bình tĩnh nhưng bên trong lại đầy lo lắng.
“Vườn sầu riêng của em… bị đầu độc.
Em không biết phải làm sao.”
Nghe đến đây, Đạt cảm thấy tim mình như thắt lại.
“Em ở đâu?
Anh đến ngay.”
Không chần chừ, Duyên chỉ kịp thông báo địa chỉ, rồi cúp máy.
Khi Đạt đến nơi, hình ảnh vườn sầu riêng hoang tàn trước mắt khiến anh không khỏi xót xa.
“Duyên!” Đạt gọi, thấy cô đứng ở đó, đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt đầy lo âu.
“Đạt, anh xem đi, có phải cây bị bệnh không?” Cô chỉ tay về phía những cây sầu riêng, những chiếc lá bắt đầu úa vàng, như thể chúng đang khóc ròng.
Đạt cúi xuống, đưa tay chạm vào thân cây, cảm nhận được sự yếu ớt của nó, như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
“Có thể là độc tố.”
“Độc tố?” Duyên lặp lại, giọng cô như nghẹn lại.
“Chúng ta cần kiểm tra ngay.
Em có giấy tờ gì không?”
Cô gật đầu, nhanh chóng lục tìm trong túi xách, rồi đưa cho Đạt một hồ sơ kiểm nghiệm, tay run run như thể đang cầm trong tay số phận của mình.
“Đây là giấy kiểm nghiệm từ Chi cục bảo vệ thực vật Bến Tre.”
Đạt cầm tờ giấy, ánh mắt trở nên sắc sảo hơn.
“Chúng ta cần chứng minh độc tố này đến từ đâu.
Nếu không, sẽ rất khó để chứng minh với ngân hàng.”
Duyên gật đầu, cảm giác như một cơn bão đang ập đến.
“Và em cần phải đứng tên sở hữu vườn này, không thể để Lộc thâu tóm.”
“Đúng vậy.
Nhưng trước hết, chúng ta cần có bằng chứng.”
Đạt nhìn thẳng vào mắt Duyên, quyết tâm trong ánh mắt anh truyền tới cô.
“Chúng ta sẽ cùng nhau làm việc này.
Anh có thể giúp em, nhưng em cũng cần phải tin tưởng anh.”
Duyên cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Đạt, nhưng vẫn có chút do dự.
“Đạt, anh muốn hợp tác sao?”
“Đúng.
Nhưng với một điều kiện.”
Duyên nhướng mày, tập trung lắng nghe.
“Em phải đứng tên sở hữu vườn.
Chúng ta sẽ hợp tác pháp lý rõ ràng.
Nếu không, anh không thể giúp em.”
Cô chần chừ, nhưng biết rằng đây là cách duy nhất để bảo vệ gia đình mình.
“Được.
Em đồng ý.”
“Tốt.
Bây giờ, chúng ta cần phải thu thập bằng chứng.”
Cả hai bắt đầu hành động, Đạt lấy điện thoại ra, chuẩn bị ghi âm lại cuộc gọi giữa Lộc và một người môi giới.
“Em có số điện thoại của họ không?”
Duyên gật đầu, vội vàng lục trong danh bạ.
“Đây, số của Lộc.”
Đạt nhanh chóng bấm gọi, giọng nói của Huỳnh Hữu Lộc vang lên bên kia đầu dây.
“Alo, Lộc à?
Mày đã có kế hoạch gì chưa?”
“Chưa, nhưng nghe nói vườn sầu riêng của Duyên đang gặp vấn đề.”
Đạt cảm thấy tim mình đập mạnh, nắm chặt điện thoại, ghi chú lại mọi thông tin cần thiết.
“Mày chỉ cần chờ đợi thôi, mọi thứ sẽ ổn.”
“Ổn ư?
Sao lại có thể?”
“Thì cứ chờ đi, tao sẽ lo hết.”
Khi cuộc gọi kết thúc, Đạt trao đổi ánh mắt với Duyên, cả hai đều hiểu rằng họ đã có một đầu mối quan trọng.
“Chúng ta phải nhanh chóng đến ngân hàng và làm sao để giải quyết những khoản nợ xấu với Vietcombank.”
Duyên gật đầu, nỗi lo lắng dâng trào trong lòng.
“Đúng, nếu không, chúng ta sẽ không còn thời gian.”
Cả hai nhanh chóng rời khỏi vườn, lòng đầy quyết tâm.
Thời gian chỉ còn lại 24 giờ, và họ biết rằng, nếu không hành động ngay, tất cả sẽ bị cuốn trôi trong cơn bão đầu độc này.
Duyên cảm nhận từng nhịp tim mình đập loạn xạ, như một hồi chuông cảnh báo về sự nguy hiểm đang rình rập.
“Đạt, nếu không giải quyết được chuyện này, em sẽ mất tất cả.”
“Không, Duyên.
Anh sẽ không để điều đó xảy ra.” Đạt đáp, ánh mắt anh kiên định như một người chiến sĩ sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
“Nhưng em cảm thấy chúng ta đang đối đầu với một con quái vật.”
“Chúng ta không chỉ đối đầu với một con quái vật, mà là một hệ thống.
Nhưng nếu chúng ta có đủ bằng chứng, chúng ta có thể lật ngược tình thế.”
Duyên gật đầu, mặc dù lòng vẫn đầy lo lắng, nhưng sự quyết tâm của Đạt đã thắp lên trong cô một tia hy vọng.
“Chúng ta sẽ không thua.” Đạt khẳng định, giọng nói của anh như một lời thề hứa hẹn.
Cả hai nhanh chóng lên xe, lòng đầy quyết tâm và lo lắng, họ biết rằng mọi thứ đang diễn ra rất khẩn cấp.
Họ lao đi trên con đường đất đỏ, gió thổi mạnh, như một cơn bão đang hình thành, và trong lòng họ, cơn bão đầu độc cũng đang ngày càng dữ dội hơn.