Chương 3: Giờ G Đếm Ngược
Nguyễn Tấn Đạt đứng giữa vườn sầu riêng Monthong, ánh nắng chói chang của miền Tây như thiêu đốt, nhưng cái lạnh trong lòng anh còn sâu sắc hơn cả cái nóng bên ngoài.
Nhìn những trái sầu riêng đã bắt đầu chín vàng, trái cây quý báu của vùng đất Bến Tre, anh cảm thấy như mỗi trái sầu riêng là một giọt máu của gia đình mình, đang dần bị tước đi bởi một âm mưu đen tối.
"Duyên!" Đạt gọi lớn, giọng anh vang vọng giữa không gian yên tĩnh của buổi sáng.
Trần Mỹ Duyên, một người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng mạnh mẽ, xuất hiện với đôi mắt sáng rực rỡ, nhưng nét mặt lại hiện lên sự lo lắng.
"Có chuyện gì vậy, Đạt?" Duyên hỏi, tay cô nắm chặt lấy chiếc điện thoại, như thể điều gì đó sắp xảy ra.
"Mình không còn nhiều thời gian đâu.
Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ," Đạt nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Duyên, thể hiện sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dài trên trán Đạt, anh cảm nhận được áp lực to lớn đang đè nặng lên vai.
Duyên gật đầu, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm. "Mình sẽ đứng tên sở hữu vườn sầu riêng.
Chúng ta cần một hợp đồng hợp tác pháp lý rõ ràng để bảo vệ quyền lợi của mình."
Đạt cảm thấy một luồng sinh khí mới, như làn gió mát giữa ngày hè oi ả. "Được!
Mình sẽ lo hợp đồng, nhưng trước tiên, chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của độc tố trong đất."
Duyên lập tức rút điện thoại ra, cô bấm số gọi tới Chi cục bảo vệ thực vật Bến Tre, giọng nói của cô rắn rỏi, đầy tự tin.
"Alo, xin chào, tôi là Trần Mỹ Duyên, tôi cần thông tin về hồ sơ kiểm nghiệm độc tố trong vườn sầu riêng của mình!"
Đặt điện thoại xuống, Duyên quay sang Đạt, "Họ hứa sẽ gửi thông tin ngay.
Chúng ta cần phải có chứng cứ cụ thể để đối phó với Lộc."
Đạt gật đầu, anh biết rõ, Huỳnh Hữu Lộc không phải là loại người dễ dàng buông tha, và kế hoạch của họ phải thật chi tiết.
Cả hai quyết định đi xuống vườn, nơi mà những dấu hiệu bất thường bắt đầu xuất hiện.
Đạt cúi xuống, nhặt một trái sầu riêng lên, nhìn kỹ nó, rồi thở dài.
"Những trái này có vẻ như bị ảnh hưởng nặng nề, màu sắc và hình dáng không giống như thường lệ," anh nói, giọng trầm xuống.
Duyên nhìn vào ánh mắt của Đạt, cô thấy sự đau khổ và quyết tâm trong đó. "Chúng ta phải tìm hiểu thêm về cách mà độc tố này xâm nhập vào vườn."
Đạt đứng thẳng dậy, ánh mắt anh bừng sáng. "Có thể có dấu hiệu của việc đầu độc từ bên ngoài.
Mình sẽ kiểm tra camera an ninh, biết đâu sẽ tìm ra manh mối."
Khi cả hai tiến về phía nhà kho, Đạt không khỏi cảm thấy nhịp tim mình gia tăng.
Mỗi bước chân như kéo dài thêm sự lo lắng đang dâng trào trong lòng.
Họ vào trong kho, nơi những thiết bị nông nghiệp hiện đại được sắp xếp gọn gàng.
Đạt bật máy tính lên, gương mặt anh căng thẳng khi chờ đợi dữ liệu từ camera an ninh.
"Mình phải tìm ra ai đã đến vườn vào đêm qua," anh thì thầm, tay anh gõ nhanh trên bàn phím.
Hình ảnh hiện lên trên màn hình, một bóng hình mờ ảo xuất hiện, di chuyển gần khu vực trồng sầu riêng.
Đôi mắt Đạt nheo lại, anh cẩn thận phóng to hình ảnh lên.
"Đó là Lộc!" Duyên thốt lên, tiếng nói của cô như một cú sốc mạnh mẽ.
"Chúng ta có bằng chứng rồi!" Đạt nói, giọng anh đầy phấn khích, nhưng cũng đầy hồi hộp.
"Nhưng còn phải tìm ra bằng chứng cụ thể về độc tố," Duyên nhấn mạnh, cô không muốn để sự phấn khích làm mất đi sự tỉnh táo.
Đạt gật đầu, anh nhanh chóng mở một bảng sao kê tài khoản ngân hàng BIDV, nơi mà mọi giao dịch mờ ám có thể được ghi nhận.
Họ cùng nhau tìm kiếm mã giao dịch lạ, và Duyên phát hiện một giao dịch lớn từ tài khoản của Lộc vào đêm hôm trước khi vườn bị đầu độc.
"Đây rồi!
Mã giao dịch này có thể là manh mối!" cô reo lên, ánh mắt rực sáng.
"Chúng ta cần phải in ra tất cả những bằng chứng này," Đạt nói, giọng anh như một mệnh lệnh, không thể chần chừ thêm nữa.
Họ vội vàng in tài liệu, từng giấy tờ được lật lên, ánh đèn neon trong kho chiếu sáng khuôn mặt họ, khiến mọi thứ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
"Chúng ta cần phải đến Vietcombank để chứng minh nguồn gốc độc tố và giải quyết khoản nợ xấu," Duyên nói, nhìn thẳng vào Đạt với sự kiên định.
"Đúng vậy, nhưng mình phải đảm bảo rằng mọi thứ đều rõ ràng, không thể để Lộc có cơ hội phản đòn," Đạt đáp, cảm giác thời gian đang chạy đua với họ.
Họ chuyển sang tìm kiếm bản ghi âm cuộc gọi giữa Huỳnh Hữu Lộc và một người môi giới, điều này có thể là bằng chứng quan trọng để kết nối mọi thứ lại với nhau.
Chẳng bao lâu sau, Đạt đã tìm thấy bản ghi âm, từng từ từng lời trong đó như một mũi tên chỉ vào tội ác mà Lộc đã gây ra.
"Chúng ta không có nhiều thời gian nữa, Duyên!
Chắc chắn Lộc sẽ không dừng lại đâu," Đạt nói, giọng anh giờ đây như một người chỉ huy trong trận chiến.
"Đúng vậy, mình sẽ không để anh ta dồn chúng ta vào góc," Duyên đáp, sự quyết tâm và lý trí của cô đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cả hai người đứng lại, nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm.
Họ biết rằng trong vòng 24 giờ tới, cuộc chiến không chỉ để bảo vệ vườn sầu riêng, mà còn để bảo vệ danh dự và tương lai của cả gia đình.
"Hãy cùng nhau chiến đấu, Đạt.
Chúng ta sẽ không từ bỏ," Duyên nói, và Đạt gật đầu, lòng đầy hy vọng.